Hồ Sơ Đen – 106: Giữa bóng tối và những điều không nói ra – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 7 tháng trước

Hồ Sơ Đen - 106: Giữa bóng tối và những điều không nói ra

Mưa bắt đầu rơi từ lúc cuối chiều, khi cả hai rời khỏi sở sau một cuộc họp kéo dài quá mức. Mây nặng kéo qua thành phố, phủ kín bầu trời như một lớp chăn âm u. Cơn mưa tưởng chừng như sẽ dịu đi theo tiếng xe lăn bánh, nhưng không – nó cứ thế trút xuống mãi, như nỗi mệt mỏi dai dẳng không lời giữa những vụ án chưa có lời giải.

Căn hộ của Pond tối lại sớm hơn thường lệ. Phuwin mở cửa trước, lặng lẽ bước vào, đặt túi xuống chiếc ghế sô pha cũ đã bạc màu. Mùi cà phê còn vương trong không khí – có lẽ là từ sáng, Pond chưa dọn. Em đi thẳng vào bếp, rót cho mình một ly nước lạnh, rồi quay về bàn làm việc ở góc phòng – nơi ánh đèn bàn màu vàng ấm hắt ra lặng lẽ. Hồ sơ nằm la liệt. Hàng loạt vụ việc chưa khớp. Những cái tên chưa thể định tội. Những câu hỏi không có lời đáp.

Em cầm lên một tập hồ sơ, mở ra. Nhưng mắt không thể nào đọc nổi. Chữ dường như nhòe đi. Em tháo kính, dụi mắt. Không biết có phải do mỏi hay vì gì khác. Đầu vẫn văng vẳng tiếng nạn nhân cuối cùng – một đứa bé mới mười ba tuổi, đôi mắt nó mở to, vô hồn, khi cảnh sát tìm thấy thi thể sáng nay.

Cả em và Pond đều không ăn gì suốt cả ngày. Thậm chí là không nói với nhau quá năm câu, từ khi phát hiện hiện trường mới.

Phuwin không khóc, nhưng cảm xúc trong lồng ngực như sưng tấy, nghẹn ứ nơi cổ họng.

Tiếng cửa phòng tắm mở ra. Em không quay lại, chỉ nhận ra hơi nước bốc lên sau lưng. Rồi tiếng chân trần tiến gần. Có thứ gì đó ấm áp đặt nhẹ lên vai em. Là một chiếc khăn khô.

Giọng hắn vang lên sau lưng, trầm trầm, như từng câu từng chữ đều phải vượt qua một cơn giằng xé trong lòng:

\”Đừng mang cả thế giới lên vai một mình. Anh vẫn đang ở đây mà\”

Em quay lại. Ánh mắt hắn nhìn em – không cố gắng an ủi, không thương hại – chỉ là một ánh nhìn thẳng thắn, đầy kiên định. Em chớp mắt, muốn trả lời điều gì đó, nhưng môi không thốt nên lời.

Hắn ngồi xuống bên cạnh, khoảng cách giữa cả hai không quá một gang tay. Nhưng em lại cảm thấy mình như đang đứng giữa lằn ranh giữa điều quen thuộc và điều không dám chạm tới.

Sáng hôm sau, tiếng máy pha cà phê đánh thức em.

Pond đã dậy sớm. Hắn vẫn mặc chiếc áo thun cũ, tóc còn ướt, tay đang khuấy cốc cà phê như một thói quen không bao giờ thay đổi. Trên bàn, một phần bánh mì nướng được cắt vuông vức, bơ phết đều. Bên cạnh là ly cà phê thứ hai – rõ ràng là dành cho em.

\”Em cứ như máy tính ấy\”

Hắn nói khi thấy em bước ra,

\”Nhưng máy cũng cần pin. Uống đi\”

Em nhìn hắn – đôi mắt vẫn nặng trĩu vì thiếu ngủ, nhưng giọng nói thì nhẹ nhàng. Một chút ấm, một chút vụng về. Như đang cố giấu đi sự quan tâm bằng những câu bông đùa thường nhật.

Em ngồi xuống, cầm ly lên, nhấp một ngụm. Không quá đắng – cũng không quá ngọt. Vừa đủ.

Em ngẩng đầu, nửa đùa nửa thật:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.