Đêm qua, sau khi nồng nhiệt qua đi, Minh Hiếu hài lòng mà ôm Thành An vào trong lồng ngực. Vuốt ve đằng sau gáy cậu, vui vẻ nhìn vết răng của mình trên đó.
Thành An sớm đã mệt chết, tay lơ đãng hất thứ đang sờ mình kia ra. Sau đó bất giác xoay người, rúc vào trong lòng Minh Hiếu.
\”Sao lúc em là Alpha không thơm như thế này nhỉ? Chắc tại mũi Omega thính hơn à?\”
Minh Hiếu không trả lời, chỉ im lặng nhìn Thành An một lúc. Sau đó mỉm cười, hôn nhẹ cậu một cái, cuối cùng mới ghé vào tai cậu nói:
\”Em gả cho anh đi\”
Thành An sững người một lúc, lại tự mình sờ tuyến thể sau gáy, lúc sau mới nhẹ nhàng gật đầu.
Hôm sau, khi người giúp việc vào đưa cơm cho Thành An, cậu đã biến mất. Cả gia đình tìm loạn cả lên, lo lắng Thành An xảy ra chuyện.
Một cổ khí tức Alpha nhàn nhạt vẫn còn vương ở trong phòng ngủ của
\”Trần Minh Hiếu! Cậu dám\”
Sau khi đưa Thành An trốn khỏi nhà, Minh Hiếu liền ngay lập tức đưa cậu về căn hộ khác của hắn, miễn cho sự việc cũ lập lại lần nữa.
Thành An sáng sớm vẫn còn đang lơ mơ ngủ, bị Minh Hiếu dựng dậy, thay cho cậu bộ quần áo thật nghiêm túc, cúc cài đến tận cổ, che đi dấu hôn còn sót lại. Sau đó, chở cậu đi đăng kí kết hôn.
Gấp gáp đến nỗi, lúc kí tên, Thành An vẫn còn mơ ngủ, kí bừa vài cái, một lúc sau mới hỏi Minh Hiếu vừa nãy là cái gì.
Minh Hiếu chỉ cười cười nói với cậu:
\”Giấy bán thân\”
Thành An tỉnh cả ngủ, hai mắt mở to, bộ dáng lại giống như sắp động chân động tay. Đúng lúc cậu sắp túm áo Minh Hiếu đánh một cái rồi, nhân viên bước ra, đưa một tờ giấy ra trước mặt hai người
\”Giấy đăng kí kết hôn của hai người đây. Tân hôn vui vẻ nhé!\”
Thành An: \”…\”
Minh Hiếu: \”Cảm ơn! Chúng tôi nhất định sẽ vui vẻ\”
Nhận xong giấy đăng kí kết hôn, Minh Hiếu lại nhét Thành An vào xe, chở cậu đi nơi khác.
Thành An cảm thấy như một trò đùa. \”Này! Anh có đang đùa không đấy? Kết hôn dễ thế à?\”
\”Không, nhưng vì người kết hôn là anh và em, nên mới dễ như vậy\”
Thành An vẫn chăm chú nhìn tờ giấy chứng nhận kết hôn trước mắt, khó hiểu hỏi:
\”Nhưng mà anh có thấy…. có nhanh
không quá không?\”
Hai tháng trước nêu ai dám nói với cậu là cậu sẽ lấy Trần Minh Hiếu. Cậu đảm bảo sẽ đánh người ta nhập viện
luôn.
Minh Hiếu dừng xe lại, đúng lúc gặp đèn đỏ, quay sang nghiêm túc hỏi Thành An:
\”Đặng Thành An, đối với em như thế nào là nhanh?\”
\”Chúng ta quen nhau từ lúc em năm tuổi, đánh không lại anh em liền phát khóc, hại anh phải dỗ em một trận. Đến bây giờ đã gần hai mươi năm. Em nói xem? Mười mấy năm nay em suốt ngày dính lấy anh, đòi thắng anh.\”