Hieugav_Abo – 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

Hieugav_Abo - 10

Dù cho bên phía gia đình Thành An inh ỏi đòi người, cậu cùng Minh Hiếu vẫn mặc kệ. Thậm chí Thành An còn nhắn tin về nhà là \”Con không về đâu. Có đi chơi thì rủ nhé mọi người\” khiến ba mẹ cậu cũng bất lực. Vậy nên cuộc sống trôi qua thật thong thả, không còn lo sợ vợ mình bị bắt bất cứ lúc nào nữa, Minh Hiếu đi làm cũng nhẹ nhỏm hẳn.
Có điều, phía gia đình Minh Hiếu lại không, mẹ hắn cùng dì vô cùng yêu thích Thành An như trước, song ba của Minh Hiếu dạo này lại có điểm khác…
Omega lần trước tới tận văn phòng tìm Minh Hiếu, sau đó bị Thành An doạ đến phải chạy về kia, lại là con cưng của đối tác làm ăn mà ba Minh Hiếu mới tiếp cận. Omega kia sống chết cũng muốn cưới Minh Hiếu, biết tin anh đã kết hôn, liền vừa khóc vừa nháo đòi tự tử. Cả nhà cậu ta sợ hãi rối loạn. Ba cậu ta vì lo lắng cho đứa con của mình, đến mức phải đánh tiếng với ba của Minh Hiếu….
Ba hắn cũng sốt ruột, cơ mà con trai ông đã kết hôn cùng Thành An, việc đã rồi lại không thể thay đổi. Cho dù nhà họ Đặng cũng đồng thời vô cùng phải đối việc này, ông cũng không thể nào bảo hai người li hôn được
Vậy thì làm cách nào…..?
Thành An vừa giúp chị Bảo Như tại tiệm bánh một chút vì hôm nay khách hàng hơi quá tải, đến xế chiều mới qua văn phòng của Minh Hiếu.
Thấy hắn vẫn chăm chỉ xem qua xem
lại đống tài liệu, cậu lấy làm lạ hỏi:
\”Làm tướng quân nhàn thế à? Không có việc gì liền mở công ti rồi nghiễm nhiên lên làm chủ tịch? Uống công khi trước ước mơ làm trong quân đội, tập mệt muốn ngất để làm công việc bàn
giấy chân ngắt này, em cũng không
thèm.\”

Minh Hiếu ngẳng đầu lên, mỉm cười nhìn cái người hở một chút liền cáu kỉnh này, sau đó kéo cậu vào lòng.
\”Đơn từ chức cũng đã nộp, chỉ chờ xét
duyệt, còn đi làm làm gì nữa?\”

Thành An hơi bất ngờ

\”Thật sự không muốn trở thành tướng
quân nữa?\” Minh Hiếu thấy cậu không tin, lại lần nữa bất giác mỉm cười:
\”Sắp không được làm tướng quân phu nhân nữa, em tức giận à?\” Nói rồi lấy ngón trỏ nâng cằm cậu lên, để hai người mặt đối mặt.
\”Không phải. Nhưng chẳng phải trước
đây…anh luôn….\”
\”Luôn muốn hơn thua với em, muốn
nhìn em giận dỗi làm nũng, cũng muốn nhìn em đắc ý vui vẻ. Trước đây anh vẫn luôn nghĩ bản thân thích chức vụ này, cho đến khi em không còn thích nó như trước nữa…\”

\”Sau đó anh mới nhận ra, bản thân không phải thích làm tướng quân. Mà là em thích, nên anh mới thích.\”

\”Bây giờ, so với cái nghề nguy hiểm bạc bèo ấy, anh lại càng thích em hơn.\”

Nói rồi cầm tay cậu hôn nhẹ lên mu bàn tay, lại nở nụ cười hạnh phúc, trìu mến nhìn Thành An.

Thành An cảm thấy, tim mình đập loạn cả lên. Cho dù hai người đã là vợ chồng, cậu vẫn không khống chế được ngại ngùng đỏ mặt.

\”Kệ anh. Em mới không thèm quan tâm anh có làm tướng quân gì đó hay không! Bánh của Souri thực sự rất ngon, chị Như bảo mang tới cho anh.\”

Sau đó đưa hộp bánh ra trước mặt
Minh Hiếu, vậy mà hai mắt cậu cứ liếc đi đâu, chẳng còn dám nhìn thẳng.

Em ngại, anh lại còn không biết sao?

Nhưng Minh Hiếu vẫn không bóc mẽ cậu, chỉ nhẹ nhàng cầm một chiếc macaron lên, cắn một miếng, vị ngọt lan toả khắp khoang miệng.
Ngọt ngào cũng lan toả khắp lòng hắn. Đột nhiên một tiếng chuông điện thoại lại xen vào giữa hai người.
Minh Hiếu nhìn qua ai đang gọi đến, là ba hắn, liền nhíu mày. Nhưng mà cũng không thể không nghe.
\”Alo, con đây ba\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.