[Hết] Trúc Mã Của Cậu Câm Nhiều Người Ghét Là Hotboy Trường – Khương Ô Lạp – Chương 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hết] Trúc Mã Của Cậu Câm Nhiều Người Ghét Là Hotboy Trường – Khương Ô Lạp - Chương 23

Chu Ải không đồng ý với yêu cầu của Lý Manh, cậu càng không đi theo Lý Manh đến ngôi làng gần đó để mua than.

Ánh nắng trên đỉnh núi quá chói chang, ánh nắng chiếu vào trang sách khiến mắt bị chói, vì vậy vừa rồi cậu đã khép sách lại đi ra phía sau núi hút hai điếu thuốc, khi quay lại, cậu đã nhìn thấy Trần Tầm Phong đột nhiên xuất hiện, cùng với Hồ Thành chật vật bị hắn đè dưới đất.

Thực ra Chu Ải đã từng nghe người khác đánh giá về Trần Tầm Phong, họ nói rằng gia cảnh của Trần Tầm Phong rất tốt, nói rằng hắn gây ra chuyện gì thì cũng sẽ có người giải quyết cho hắn, vì vậy hắn có vốn liếng để vô pháp vô thiên và muốn làm gì thì làm.

Nhưng lần đầu tiên Chu Ải gặp Trần Tầm Phong ở trường mẫu giáo, hắn vẫn là một đứa trẻ bẩn thỉu mà bố mẹ không quan tâm, lúc đó Trần Tầm Phong không có gia cảnh để dựa dẫm, nhưng hắn vẫn dám trêu chọc tất cả những người mà hắn không ưa – học sinh lớp trên lớp dưới trong trường, thậm chí bất kỳ ai tình cờ đi ngang qua và nhìn họ nhiều hơn một lần.

Có lẽ là do Trần Tầm Phong từ nhỏ đã thiếu sự giáo dục về các quy tắc mà đáng lẽ hắn phải nhận được từ bố mẹ, nên ý thức về giới hạn và ranh giới của hắn luôn rất mỏng manh, khi còn học mẫu giáo, hắn chính là cái tên mà người khác gọi là kẻ điên nhỏ, chuẩn mực hành xử của hắn không bao giờ thay đổi vì hoàn cảnh gia đình của hắn, mà hoàn toàn là vì, hắn vẫn luôn là Trần Tầm Phong như vậy.

Vì vậy, ngay khi Chu Ải vừa đi ra, cậu đã vô thức nhíu mày khi nhìn thấy Trần Tầm Phong đang đứng nghiêng người về phía mình, Trần Tầm Phong không có cân nhắc cũng không có kiềm chế, chỉ cần hắn dùng thêm chút sức, thì toàn bộ sự việc sẽ hoàn toàn biến chất.

Vì vậy, Chu Ải nhất định phải đến đó, để kéo Trần Tầm Phong dậy khỏi mặt đất.

Phía sau ngọn núi là ranh giới phía Tây của toàn bộ đỉnh núi, nơi bắt buộc phải đi qua là một con đường nhỏ hẹp, ở lối vào có treo biển báo \”Vui lòng không lại gần! Nguy hiểm!\”. Chu Ải đi trước, thành thạo gạt tấm biển báo đó sang một bên, đi sâu hơn, Trần Tầm Phong chỉ lặng lẽ đi theo sau lưng cậu.

Đi qua đó là một khu rừng nhỏ, có vài cây thưa thớt, rồi đến vách núi dựng đứng không thấy đáy ở ranh giới.

Gió ở đây rất lớn, lá cây trên đầu rung rinh xào xạc, tiếng gió khiến nơi đây càng thêm vắng vẻ, xa rời đám đông ồn ào bên kia.

Đi đến giữa khu rừng, Chu Ải dừng bước quay lại, Trần Tầm Phong cũng dừng lại cùng lúc, vừa vặn đứng cách Chu Ải hai bước, hắn mặc quần áo màu đen, nên vết bẩn trên ống quần vừa mới cọ trên mặt đất rất dễ thấy.

Ánh mắt của Chu Ải liếc qua ống quần của Trần Tầm Phong, rồi mới ngước lên nhìn chàng trai đối diện, sắc mặt của Trần Tầm Phong vẫn lạnh lùng như vừa rồi, nhưng ánh mắt khi nhìn Chu Ải đã dịu xuống, khu rừng xào xạc xung quanh họ, hai người nhìn nhau trong im lặng. Kể từ khi hai người gặp lại, hầu như mỗi lần gặp mặt, người chủ động mở lời đều là Trần Tầm Phong, nhưng lần này, Trần Tầm Phong đứng đối diện, nhưng mãi không có động tĩnh gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.