[Hết] Sau Khi Tỏ Tình, Trúc Mã Thẳng Nam Cong Bằng Tốc Độ Ánh Sáng – Ứng Luật – Chương 21: Thà rằng cứ xa cách dần – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hết] Sau Khi Tỏ Tình, Trúc Mã Thẳng Nam Cong Bằng Tốc Độ Ánh Sáng – Ứng Luật - Chương 21: Thà rằng cứ xa cách dần

Vì tinh thần mệt mỏi, Thượng Thiên Tê vô thức ngủ thiếp đi ở góc phòng thí nghiệm.

Khi cậu tỉnh dậy, phát hiện đã ngủ hơn hai tiếng, đã hơn chín giờ tối.

Tâm trạng cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút, nhưng vừa đứng dậy, cậu liền cảm thấy đầu óc choáng váng, người hơi lạnh.

Cậu đứng một lúc, vẫn cảm thấy đầu óc mơ hồ, đầu nặng chân nhẹ, không có sức lực, càng không có tinh thần.

Người nặng trịch, đầu nặng chân nhẹ, Thượng Thiên Tê nằm úp sấp trên bàn thí nghiệm một lúc, cũng không thấy đỡ hơn, chỉ cảm thấy lạnh từ trong ra ngoài, chân tay run lên cầm cập.

Trước đây cậu thường xuyên bị ốm, nhưng đã rất lâu rồi không bị ốm, những triệu chứng này vừa quen vừa lạ, khiến cậu hơi choáng váng.

Điện thoại đột nhiên rung lên, Thượng Thiên Tê giật mình, dụi mắt nhìn kỹ, rồi thở phào nhẹ nhõm.

Không phải Hàn Giang Ngộ gọi đến.

Là điện thoại của giáo sư hướng dẫn.

Thượng Thiên Tê day day thái dương, cố gắng tỉnh táo lại, nghe máy, \”Thầy.\”

\”Thiên Tê, vẫn chưa nghỉ ngơi à?\”

\”Vẫn chưa ạ.\”

\”Giọng làm sao thế? Có phải bị cảm rồi không?\”

\”Ừm… hình như hơi cảm ạ.\” Thượng Thiên Tê phát hiện vì người quá lạnh nên lúc nói chuyện răng môi va vào nhau.

\”Haiz, tôi thấy em có vẻ hơi yếu, phải giữ gìn sức khỏe đấy, dù chỉ là cảm nhẹ thôi, ốm cũng rất khó chịu.\”

Giáo sư hướng dẫn của Thượng Thiên Tê tên là Khương Trình, mới ngoài ba mươi tuổi đã là giáo sư, có nhiều thành tựu trong lĩnh vực chuyên môn, đã đăng nhiều bài báo trên các tạp chí học thuật uy tín, đồng thời nắm giữ nhiều bằng sáng chế, tham gia biên soạn sách giáo khoa.

Phương pháp giảng dạy của thầy không gò bó, đối xử với sinh viên rất khoan dung, được đánh giá rất cao ở trường Đại học A.

Thượng Thiên Tê nói: \”Cảm ơn thầy quan tâm, em sẽ giữ gìn sức khỏe ạ.\”

\”Ừ, phải thế chứ.\”

\”Hôm nay tôi gọi cho em là muốn nói về việc tham dự hội nghị trao đổi học thuật ở thành phố D vài ngày tới.\”

\”Lâm Tử Thanh chắc đã nói với em rồi nhỉ?\”

Thượng Thiên Tê cụp mắt xuống, \”Dạ rồi ạ, anh Lâm đã gửi tài liệu cho em, em cũng tìm hiểu sơ qua rồi.\”

\”Vậy à? Vậy nếu em đã xem tài liệu rồi thì tôi không nói nhiều nữa, hội nghị trao đổi này có giá trị rất cao, nhất định đáng để tham gia. Tôi có hai suất, một suất cho Lâm Tử Thanh.\”

\”Suất còn lại, Thiên Tê, tôi muốn dành cho em.\”

\”Thầy…\”

Khương Trình ngắt lời cậu, tiếp tục nói, \”Em nghe tôi nói hết trước đã, ở đây không có người khác, nên tôi cũng không vòng vo nữa.\”

\”Thiên Tê, em là sinh viên có năng lực và tài năng nhất mà tôi từng hướng dẫn trong những năm qua, mặc dù em vẫn đang học đại học, tôi cũng không biết em đã có dự định gì sau khi tốt nghiệp, là tiếp tục học lên cao hay đi làm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.