Thế giới thứ tư – Anh nếm thử máu của em đi.
Chương 72 : Anh chưa bao giờ gọi tên em.
Tô Lẫm cảm thấy kẻ xấu xa thực sự phải là mình mới đúng.
Anh trải qua từng ngày trong sự kiềm chế, và dường như hai chữ kiềm chế đã trở thành thái độ bình thường của anh.
Ai lại có thể ngờ được rằng giữa hai người bọn họ, người không thể kìm nổi trước lại là Hứa Kỳ Sâm kia chứ?
Thật ra trong lòng Hứa Kỳ Sâm vẫn còn sót lại một chút lý trí, nhưng ngần ấy lý trí vẫn là quá nhỏ bé khi đem so với dục vọng đã sắp thiêu đốt cậu. Cậu cúi đầu hôn Tô Lẫm không theo một quy trình gì, đầu lưỡi sốt ruột muốn tiến vào trong khoang miệng ướt át mà lạnh lẽo kia hòng giảm bớt phần nào cơn nóng trong mình. Lưỡi vừa chạm đến đầu lưỡi ướt mềm của Tô Lẫm, cả người cậu như nhũn thành vũng nước, cánh tay không chống nổi cơ thể đè lên người Tô Lẫm, bàn tay khô nóng vuốt ve mái tóc đen ngắn của anh, lòng bàn tay cọ xát đến mức ngứa ran.
Chưa từng nhìn thấy Hứa Kỳ Sâm làm ra hành động khác thường như vậy, Tô Lẫm cảm tưởng mình đã gồng đến cực hạn, theo bản năng đưa tay đẩy người nằm trên ra, ấy vậy mà lại bị cậu ôm chặt cổ vừa hôn vừa mơ màng cầu xin, \”Đừng đẩy em ra mà… Tô Lẫm… Em muốn…\”
Thanh âm của cậu mềm mại vô cùng, tiếng nói khàn khàn do sốt cao khiến chất giọng quyến rũ lạ lùng của cậu như bị biến dạng khi lọt vào trong tai Tô Lẫm, khơi lên dục vọng từ tận đáy lòng anh.
Cảm nhận được Tô Lẫm không hề có ý đẩy mình ra, Hứa Kỳ Sâm liếm lên môi anh như lấy lòng rồi thành kính hôn dọc xuống đến phần cổ nhợt nhạt. Nhìn yết hầu hơi lăn của Tô Lẫm, cậu không kìm được cắn nhẹ một cái.
Thật sự trắng trợn.
Tô Lẫm gập chân lên, vòng hai tay qua ôm Hứa Kỳ Sâm, lật người đè cậu xuống phía dưới mình, hôn lên môi cậu. Hứa Kỳ Sâm hoàn toàn đánh mất giới hạn, cứ mặc cho đầu lưỡi linh hoạt của anh tiến quân thần tốc quấn lấy đầu lưỡi mình, chỉ một cái hôn cũng đủ để cậu tước bỏ mọi vũ khí chấp nhận đầu hàng, dường như sức lực toàn thân đã lạc đi đâu hết. Mặc dù khi nãy cậu chỉ cắn nhẹ một cái nhưng vẫn khiến cổ Tô Lẫm rách da, nơi đó rỉ một chút máu, mùi máu ngọt ngào tới độ nhấn chìm cậu chẳng còn đường nào hô hấp.
Nhìn Hứa Kỳ Sâm mặc áo sơ mi của mình, mấy hàng khuy trên cổ áo bị tháo bung để lộ làn da trắng nõn và đầu ngực loáng thoáng trong tầm mắt, Tô Lẫm nâng Hứa Kỳ Sâm lên từ trên sàn bằng một tay, nửa ôm lấy cậu đưa tới sô pha.
\”Tự mình cởi ra.\”
Hứa Kỳ Sâm đang đắm trong sự tra tấn của tình dục, ánh mắt cậu mơ màng, đến khi Tô Lẫm lặp lại một lần nữa mới luồn ngón tay lên trên khuy áo, song vì tầm mắt choáng váng nên mãi không cởi ra được, vì vậy cậu nóng ruột xé luôn từ mép quần áo cởi hết toàn bộ ra.
Cậu vốn thấy rất nóng, vì vậy nhanh chóng cởi nốt quần, trần truồng nằm trên sô pha nhìn Tô Lẫm, \”Được chưa ạ?\”
Giọng Tô Lẫm cũng khản đặc, \”Tự làm đi.\”