[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên – 196. Anh trai dẫn đi ăn sinh nhật – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên - 196. Anh trai dẫn đi ăn sinh nhật

Trans: Thuỷ Tích

Đêm đó họ nướng BBQ tới khuya, Phùng Duyệt Sơn lấy tiếng cư dân mạng chửi Trịnh Ca cùng Chu Đường Tư ăn với cơm, ngốn thịt dê ngốn thịt bò, tôm hùm cũng nhét hẳn một xiên to vào miệng.

Không biết Thẩm Liên nằm trên ghế ngủ từ bao giờ, bên tai là tiếng \”tí tách\” của than không khói khi cháy, gió lạnh không thổi vào được trong này, chỉ thong thả gào thét bên ngoài. Thẩm Liên cảm thấy thoải mái, lại rụt vào trong chăn thêm chút nữa, trong lúc ngủ mê còn có thể nghe thấy tiếng Chu Nguyên Lâm đã say khướt xin tha: \”Trợ lý Tôn! Bồ Tát ơi! Tha cho tôi đi mà!\”

\”Đừng thế.\” Tôn Bỉnh Hách lạnh giọng: \”Cậu Chu uống tiếp đi nào.\”

Sau đó, cả người trở nên nhẹ bẫng. Thẩm Liên không sợ, vô thức càng nhích tới gần nguồn nhiệt hơn.

Sở Dịch Lan cúi đầu hôn lên trán y, bế người lên lầu.

Sau nửa đêm tuyết vẫn còn rơi, đến rạng sáng bên ngoài trở về thinh lặng, tuyết đọng càng sâu hơn.

Tối hôm qua Phùng Duyệt Sơn uống không ít nhưng thấy có trò chơi thì dù có mệt vẫn bò tới được.

Mấy người này đều biết trượt tuyết, bởi vì sân này chưa bắt đầu đón khách cho nên phạm vi hoạt động của họ vô cùng rộng lớn.

Thẩm Liên ăn mặc chỉnh tề, dụng cụ bảo hộ cũng đầy đủ. Trước khi y đeo mắt kính vào, Phùng Duyệt Sơn đi tới trước mặt: \”Thẩm Liên, xem cho kỹ động tác của tôi này, nếu thích có thể nhờ Dịch Lan dạy cậu ~~~\”

Cậu ta còn chưa nói hết lời, Thẩm Liên đã chống gậy trượt tuyết xuống đất rồi vọt ra ngoài.

Phùng Duyệt Sơn: \”?\”

Sở Dịch Lan không tham gia, lúc này đang bắt tréo chân ngồi trên ghế, bàn chuyện làm ăn với Từ Cảnh Ca ở đầu kia.

Nói chuyện làm ăn xong, cái mồm của Từ Cảnh Ca lập tức trở nên linh tinh: \”Chậc chậc chậc. Trịnh Ca thảm quá. Còn phải là sếp Sở đây, Thẩm Liên nhà anh hay gặp phải phiền toái thật đấy.\”

\”Là phiền toái tự kéo tới em ấy.\” Sở Dịch Lan sửa lại cho đúng: \”Thẩm Liên ngoan lắm, không hiểu thì đừng nói lung tung.\”

Anh nói xong ngẩng đầu lên, chỉ thấy giữa hai chỗ sân trượt tuyết cao và thấp kém nhau chừng năm sáu mét, đối với người có kinh nghiệm không tính là nguy hiểm nhưng trong mắt Sở Dịch Lan, đây là lần đầu Thẩm Liên trượt tuyết.

\”Oa ha ha ~~~\” Tiếng hô đầy thích thú. Cho dù Thẩm Liên có bọc kín tới cỡ nào cũng có thể bị Sở Dịch Lan nhận ra chỉ bằng một cái liếc mắt.

Thẩm Liên từ một sân phía trên tung người bay lên, sau đó xoay người di chuyển nhịp nhàng tạo thành hai đường cong ba trăm sáu mươi độ giữa không trung, khoảnh khắc đáp xuống đất làm cho bông tuyết bay tán loạn. Như vậy còn chưa dừng lại, y mượn dùng xung lượng tại chỗ để phô bày kỹ năng, một chân cong một chân duỗi thẳng, cả người ép sát xuống, là một tư thế gần như là hôn mặt đất. Mãi đến khi lao thẳng hơn mười mét Thẩm Liên mới đứng thẳng người dậy bắt đầu trượt chậm, vững vàng tới không thể vững vàng hơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.