Trans: Thuỷ Tích
Con người không thể may mắn mãi được.
Chu Nguyên Lâm thu răng cửa đang nhe ra vào.
Thẩm Liên không ngờ Chu Nguyên Lâm cũng tới, trừ \”thảm\” ra cũng không nói ra được từ nào khác.
Đổi thành người khác, Chu Nguyên Lâm có thể đánh hắn què giò rồi chôn vào trong tuyết. Nhưng Tôn Bỉnh Hách không được, thật sự không được.
Chu Nguyên Lâm nghĩ đến đây, quay đầu nhìn về phía Dương Bân vẫn đang như hổ rình mồi, thở dài: \”Tôi đứng im tại chỗ đó, trợ lý Dương.\”
Dương Bân cười ấm áp: \”Tôi không có ý gì cả.\”
Sở Dịch Lan không quan tâm tới sóng gió nho nhỏ bên này, đôi con ngươi tối đen của anh nhìn chằm chằm Thẩm Liên.
Thẩm Liên ngẩng đầu nở nụ cười hơi vô lại, sau đó bước nhanh tới, không coi ai ra gì chui vào trong lòng người đàn ông.
Hai người ôm ấp ngắn ngủi, Thẩm Liên mở miệng: \”Em không sao.\”
Sở Dịch Lan: \”Tôi biết.\”
Tôn Bỉnh Hách lau tuyết trên mặt, đi đến bên cạnh Sở Dịch Lan báo cáo đúng sự thật: \”Uống thuốc một lần.\”
Thẩm Liên: \”Dự phòng, thật sự chỉ là dự phòng thôi.\”
Sở Dịch Lan vẫn là câu đó: \”Tôi biết.\”
\”Anh.\” Phùng Duyệt Sơn nói: \”Anh bình tĩnh tới đáng sợ.\”
Đúng là rất bình tĩnh nhưng không phải bình tĩnh tuyệt đối. Ngồi trên xe, THẩm Liên có thể cảm nhận được ướt nóng truyền từ lòng bàn tay Sở Dịch Lan tới, đó là mồ hôi lạnh tuôn ra khi nỗi sợ đã được xoa dịu. Dù là vậy nhưng đối với Sở Dịch Lan cũng là một bước tiến to lớn rồi.
Thế giới của anh đã sớm không cần Thẩm Liên khâu vá nữa, khi một người có năng lực tự hồi phục, sức sống sẽ cuồn cuộn không ngừng.
Trên xe, sau khi hết hoảng sợ, Phùng Duyệt Sơn lại trở nên vô cùng tò mò, hỏi hai người trong đường hầm đã xảy ra chuyện gì, vệ sĩ nói quá khô khan, kết quả Tôn Bỉnh Hách lại càng tẻ ngắt hơn.
\”Với trình độ lái xe cùng với chiếc xe như đồ chơi đó của Trịnh Ca, xe bị đụnh một chút chỉ cần đánh tay lái là tránh được ngay, thứ cản chúng tôi không phải gã mà do đường hầm đã lâu không được tu sửa.\”
\”Trịnh Ca? Trực thăng đưa về rồi, không ném vào bếp lò sợ là sẽ chết cóng mất.\”
\”Có sợ không? Không sợ. Trong trường hợp này, nếu đã muốn cậu chết thì sẽ không kịp sợ, còn nếu có thể khiến cậu sợ thì chắc chắn còn có đường sống.\”
Phùng Duyệt Sơn: \”… Thôi, chiếc trực thăng đó dơ rồi, trở về bán đại bán tháo quách đi cho rồi.\”
Cổ áo Chu Nguyên Lâm bị ướt một mảng lớn do nước tuyết hòa tan tạo ra, nghe vậy mở miệng: \”Hai người bỏ mặc cho chết cóng trên đường là xong việc.\”
Tôn Bỉnh Hách quay đầu lại nhìn: \”Làm sao so được với thủ đoạn tàn nhẫn của cậu Chu chứ.\”
Chu Nguyên Lâm lập tức ngậm miệng.