[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên – 191. Dối trá ghen ghét – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên - 191. Dối trá ghen ghét

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên sợ lạnh, chơi đùa không bao lâu đã trở vào, vẻ hưng phấn trên mặt còn chưa tan đi, nhận lấy cốc trà gừng dì Phân đưa tới uống một hơi cạn sạch.

Một tháng kế tiếp, Thẩm Liên tham dự hai hoạt động, nhận ba quảng cáo, Hồ Khải Lam lại không hối thúc nữa. Dù là phía Đới Đồng hay Triệu Văn Thư đều chưa có kịch bản nào hay, giống như mọi thứ xung quanh đều có ý làm cho Thẩm Liên sống chậm lại vậy.

Bước vào tháng mười hai, Cừ Đô chính thức chào đón trận tuyết lớn đầu tiên.

Bay lả tả ba ngày, gió lớn tàn phá bừa bãi, lạnh tới khiến người ta không muốn ra khỏi cửa.

Hôm nay Thẩm Liên đang vây quanh bếp lò pha trà, Phùng Duyệt Sơn gọi điện tới: \”Cậu Thẩm, núi Phù Thanh mở cửa rồi, bên đó tôi có sân trượt tuyết, đi không?\”

Ánh mắt Thẩm Liên sáng ngời: \”Đi. Để tôi nói với Dịch Lan.\”

Sở Dịch Lan đang ở công ty, người này đi làm gió tuyết cũng không ngăn cản được, trừ khi sáng sớm có Thẩm nào đó rầm rì ôm lấy anh không buông. Vừa hay có một dự án mới kết thúc, Sở Dịch Lan đang nghĩ có nên dẫn Thẩm Liên đi nơi nào thả lỏng hay không, lời đề nghị của Phùng Duyệt Sơn có thể nói là rất đúng lúc.

Thời gian định vào hai ngày sau. Kế hoạch ban đầu của Sở Dịch Lan là đi họp xong sẽ về đón Thẩm Liên tới núi Phù Thanh. Kết quả có một đối tác lâu năm ghé công ty thăm hỏi, đoán phải trễ qua giữa trưa, mà Thẩm Liên lại ở nhà tới mốc meo rồi, còn mấy người Phùng Duyệt Sơn đã lên đường từ hôm qua, bây giờ qua cũng không nhàm chán. Vì thế, Sở Dịch Lan bảo Tôn Bỉnh Hách đi đón y tới chỗ chơi trước.

Tuy sức chiến đấu của trợ lý Tôn kinh người nhưng đối kháng mãi cũng sẽ mệt mỏi, dù gì cứ phải nhìn đám người đó không ngừng mắc lỗi sai là một chuyện vô cùng tra tấn.

Cho nên đối với nhiệm vụ Sở gia phát tới, Tôn Bỉnh Hách nhận lấy chìa khóa lập tức rời đi.

\”Ham chơi.\” Dương Bân nở nụ cười.

\”Ai ham chơi? Bỉnh Hách?\” Sở Dịch Lan nói tiếp: \”Cậu nghe xem lời này của cậu có hợp lý không? Khi trước lúc Hanh Thái bận rộn nhất, trừ tôi thì chính là cậu ấy, còn cậu đều trốn ra phía sau.\”

Dương Bân: \”…\”

Cuộc họp hôm nay không phải trợ lý Tôn chủ trì, ngay giây phút mọi người nhìn thấy trợ lý Dương đều thở phào nhẹ nhõm, trông dáng vẻ đó như rất muốn khui một chai champagne chúc mừng ngay tại chỗ.

Tâm trạng của Tôn Bỉnh Hách cũng rất tốt, hắn lái xe của Sở Dịch Lan thẳng một đường tới trước cửa biệt thự. Thẩm Liên đã ăn mặc chỉnh tề, nhìn từ xa dưới chân giống như có thứ gì lông xù xù đang bò. Đến gần, hạ cửa kính xe xuống, Tôn Bỉnh Hách mới nhìn thấy một đám mèo con.

\”Bỉnh Hách.\” Thẩm Liên cười chào hỏi, cùng lúc khom người với lấy \”đồ trang sức\” đang không ngừng đu bám trên người mình: \”Công lao to lớn của Trư Mễ nhà tôi đấy. Thế nào, dễ thương lắm phải không?\”

Tôn Bỉnh Hách gật đầu: \”Dễ thương.\”

\”Nếu thích, tôi tặng anh một con.\”

Tôn Bỉnh Hách nghe vậy hơi do dự, sau đó lại lắc đầu: \”Thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.