Trans: Thuỷ Tích
Phía sau bà Chu không chỉ có Chu Đường Tư, mà còn có Chu Đường Nho nữa.
Trong lòng mọi người đều rõ thân phận của Chu Đường Nho cho nên bữa tiệc này vẫn khá là kích thích.
Nếu Thẩm Liên là Chu Đường Tư thì hôm nay sẽ không đến. Nhưng nếu đã đến thì chứng tỏ địa vị của gã đang lung lay, thứ gã từng khinh thường nhưng bây giờ phải liều mạng bấu víu để trèo lên trên.
Bà Chu nhẹ nhàng cười với ông Phùng, trông như rất muốn kể khổ.
Khác với Chu Đường Tư gắng gượng giữ thể diện, Chu Đường Nho lại thành thạo hơn nhiều. Anh ta làm như không thấy những ánh mắt đánh giá từ xung quanh, tiến đến gần nói gì đó với bà Chu, đợi bà Chu gật đầu mới kính cẩn lui ra, đi phát triển mạng lưới quan hệ của chính mình.
Người làm chuyện lớn không chú ý chuyện vặt vãnh, Thẩm Liên cảm thán.
\”Ông nội, đây là Thẩm Liên.\” Sở Dịch Lan dắt Thẩm Liên tới trước mặt, không hề che giấu sự yêu thích dành cho y.
Thẩm Liên mở miệng: \”Cháu chào ông nội.\”
Sống tới độ tuổi như Phùng Xuân Thăng, lại ngồi trên địa vị cao, có rất nhiều thứ chỉ một liếc mắt đã nhìn thấu. Cảm giác đầu tiên Thẩm Liên mang lại cho ông chính là trong sáng thoải mái, không lẫn quá nhiều tạp chất.
Người như vậy, rất hiếm thấy.
Thảo nào Dịch Lan thích, Phùng Xuân Thăng nghĩ thầm, tính tình như Dịch Lan phải cần một người đơn thuần như vậy.
\”Chào cháu.\” Phùng Xuân Thăng cười tủm tỉm cùng Thẩm Liên chào hỏi, yêu ai yêu cả đường đi, còn nói thêm: \”Lát nữa bảo Dịch Lan dẫn cháu lên phòng cất đồ của ta chọn một món mình thích, xem như là quà gặp mặt người ông ta đây tặng cho cháu.\”
Lời này khiến Thẩm Liên không thể từ chối: \”Vậy cháu cảm ơn ông.\”
Bà Chu cũng đang im lặng quan sát Thẩm Liên. Cũng giống như Phùng Xuân Thăng, ấn tượng đầu tiên thật sự rất không tệ. Gương mặt xinh đẹp hơn người như thế vốn đã khó gặp, mà bà Chu cũng biết Thẩm Liên từng thích Chu Đường Tư.
Sau đó, Chu Đường Tư đá y, lựa chọn Trịnh Ca.
Nghĩ đến đây, trái tim đã khỏe lên một chút của bà Chu lại bắt đầu đau âm ỉ.
Chu Đường Tư cũng xem như là một tay bà dạy dỗ nên người, lẽ ra ánh mắt cũng không nên kém đến thế mới đúng…
Nếu lựa chọn Thẩm Liên, cho dù thân phận địa vị kém một chút cũng có thể chấp nhận được. Nghĩ tới đây, bà Chu không khỏi nhìn về phía Thẩm Liên thêm lần nữa. Giây tiếp theo, Sở Dịch Lan hơi nghiêng người, vừa khéo ngăn cản tầm nhìn của bà ta.
Bà Chu: \”…\”
Phùng Xuân Thăng ho nhẹ hai tiếng: \”Đi thôi, tới phòng trà.\”
Sở Dịch Lan uống trà cùng ông cụ, Thẩm Liên thì ngồi bên cạnh pha trà. Thanh niên khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay óng ánh như ngọc, khảy nhẹ vài cái trên khay trà màu nâu cũng trông vui mắt vui tai.