[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên – 175. Tỉnh rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên - 175. Tỉnh rồi

Trans: Thuỷ Tích

Gió sương trên người Sở Dịch Lan chưa tan hết, còn trộn lẫn mùi máu tươi nhàn nhạt, ngọn đèn sáng ngời trên hành lang không chiếu tới trên người anh, người đàn ông vẫn đứng yên trước cửa phòng cấp cứu không nhúc nhích.

Tôn Bỉnh Hách giỏi ăn nói nhưng giờ phút này lại không nói được lời nào.

Hắn cứ cho rằng Thẩm Liên còn sống đứng nơi đó là mọi chuyện xem như đã kết thúc.

Không biết qua bao lâu, đèn phòng cấp cứu tối đi, bác sĩ đẩy cửa bước ra, kéo khẩu trang xuống nói một câu \”Không sao rồi\”.

Sở Dịch Lan nghe vậy tĩnh mịch bao quanh cả người rào rào tản đi, động tác của anh cứng ngắc lại chậm chạp, lồng ngực gần như không hề phập phồng, như có thứ cảm xúc nào đó cuối cùng cũng buông xuống, lúc này khao khát với \”sự sống\” mới như núi thét biển gầm tiến vào trong cơ thể, bắt đầu thở hổn hển.

Sở Dịch Lan đi từng bước một về phía trước, có lẽ hành động quá đột ngột khiến cho thân mình hơi lảo đảo. Tôn Bỉnh Hách vươn tay đỡ lấy lại bị Sở Dịch Lan nhẹ nhàng cản lại.

Sở Dịch Lan lắc đầu, sau đó nhìn về phía bác sĩ.

\”Là vấn đề của trái tim, ngoài ra còn bị cảm lạnh sốt cao dẫn tới nhiễm trùng phổi nhưng may là không quá nghiêm trọng. Ho ra máu là do mao mạch ở cổ bị vỡ ra, đều đã kiểm soát được rồi.\”

Đôi con ngươi của Sở Dịch Lan hiện lên một loại ánh sáng âm u không tên, nghe vậy hơi run rẩy một chút.

Chẳng bao lâu sau, Thẩm Liên đã được đẩy ra, trên người cắm vài cái ống truyền dịch, băng ca dừng lại bên cạnh Sở Dịch Lan. Một tay Sở Dịch Lan giữ chặt lấy thành giường, nhìn chăm chú Thẩm Liên. Vết máu trên mặt thanh niên đã được lau sạch, trừ sắc mặt tái nhợt vô cùng ra thì cả người tựa như đang ngủ say vậy.

Không sao rồi.

Cuối cùng, ba chữ này đã trở thành sự thật, làm cho thế giới trong Sở Dịch Lan vốn xuất hiện vô số vết nứt lập tức biến mất.

Thẩm Liên được đưa tới phòng hồi sức để theo dõi. Từ khi y mất tích tới bây giờ, Sở Dịch Lan vẫn luôn trong tình trạng thần kinh căng chặt cao độ. Tôn Bỉnh Hách sợ người này chưa tỉnh thì người kia đã ngã xuống, hắn đề nghị Sở Dịch Lan về nghỉ ngơi trước nhưng không cần nghĩ cũng biết, đó là chuyện không thể nào.

\”Đêm nay…\” Sở Dịch Lan nhẹ giọng: \”Cậu vất vả rồi. Xếp người bảo vệ tầng này, rồi cũng tìm một chỗ ngủ một giấc đi.\”

Tôn Bỉnh Hách nghe vậy không lại khuyên nữa.

Xung quanh trở lại yên tĩnh, Sở Dịch Lan cách tấm kính thuỷ tinh tham lam nhìn chằm chằm Thẩm Liên, hiện giờ trừ người này ra thì anh đã không muốn để ý tới thứ gì khác nữa.

Trên đường đuổi tới đây, Sở Dịch Lan không biết bản thân đã hối hận bao nhiêu lần. Sở Thường Thích tính là thứ gì? Lần này không bắt được thì lần sau, rõ ràng không muốn Thẩm Liên bị liên lụy vào nhưng cuối cùng lại để người này gánh vác hết mọi thứ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.