[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên – 173. Chỉ mình ông ta – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên - 173. Chỉ mình ông ta

Trans: Thuỷ Tích

Từ trong đau nhức ngắt quãng, Sở Thường Thích hiểu được cái gì gọi là \”một giây bằng một năm\”.

Nếu sớm hơn hai mươi năm, có lẽ kết cục sẽ không giống như thế này. Nhưng bây giờ ông ta già rồi, mấy năm nay lại ôm một thân ốm đau bệnh tật, càng tới gần cái chết thì càng sợ chết. Càng đừng nói gần đây bị Sở Dịch Lan đuổi cùng giết tận, chịu vô số thiệt hại về người và của.

Dần dà Sở Thường Thích cũng không trốn tránh nữa, đến lúc này, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ chân thật nhất.

Ông ta biết mình thua rồi.

Khi Sở Dịch Lan còn chưa biến thành một kẻ điên hoàn toàn, vẫn có thể vừa ứng phó vừa có tinh lực dồi dào đánh bại ông ta, Sở Thường Thích đã biết, ông ta chưa trả thù nhà họ Minh một cách triệt để.

Mấy năm nay ở nước C, nghĩ đủ mọi cách nhằm mở rộng thế lực chính là vì có thể trở về.

Bởi vì không cam lòng, ông ta muốn về nhìn thử hạt giống năm đó gieo vào trong lòng Sở Dịch Lan đã lớn lên thành dáng vẻ gì rồi.

Lỡ như cả linh hồn đều tắt ngóm, ông ta có thể bắt lấy Hanh Thái như cái cách năm đó ông ta lật đổ ông Minh vậy.

Nhưng con trai ngoan của ông ta đã thay đổi.

Còn nhớ rõ lần đầu tiên Sở Thường Thích từ Lưu Lợi nhìn thấy ảnh chụp của Sở Dịch Lan, xem như là ảnh chụp chung với Thẩm Liên, lúc ấy ông ta đã rất khó tin. Sở Thường Thích hao tốn bao nhiêu công sức để chặt đứt hoàn toàn sự ỷ lại vào vật sống của Sở Dịch Lan nhưng tới hôm nay ông ta vẫn có thể nhìn thấy sự che chở và yêu thích từ trong ánh mắt khi Sở Dịch Lan nhìn một người.

Sở Thường Thích sẽ không buông tha cho Thẩm Liên. Nhưng tính tới tính lui cũng chưa tính ra cá tính của Thẩm Liên.

Một cơ hội tốt để chạy trốn như vậy, y lại dám nán lại đặt một bàn cược lớn.

Căn phòng này là Sở Thường Thích yêu thích nhất, cho nên tất cả các thiết bị được chế tạo vô cùng tốt. Chẳng hạn như cách âm, càng về sau Sở Thường Thích đều đã la khản cả giọng mà đám vệ sĩ bên ngoài cũng không hề hay biết, thậm chí họ còn nghĩ không biết thằng đàn em say rượu lát nữa khiêng ra sẽ thê thảm tới cỡ nào.

Thằng đàn em không thảm, chỉ rụt vào trong góc tường xem Thẩm Liên trổ hết tài năng trời cho.

Bên này Sở Thường Thích tự thân thể nghiệm, bên kia Thẩm Liên có thể trong thời gian ngắn nghiên cứu ra cách chơi cùng công dụng của một \”dụng cụ tra tấn\” mới.

Cơ hội chạy trốn của Thẩm Liên chính là bến cảng kế tiếp.

Bóng người khi trước đám Sở Thường Thích nhìn thấy trên ca nô chính là Lưu Lợi. Thẩm Liên đánh gã ngất xỉu, sau đó thay đổi quần áo, trên biển mưa rền gió dữ, không hợp để mạo hiểm cho nên chỉ đành chúc Lưu Lợi được bình an thôi.

\”Thẩm Liên, Thẩm Liên…\” Sở Thường Thích liên tiếp dùng năm \”dụng cụ tra tấn\”, giờ phút này cả người đã không có chỗ nào là không đau đớn cả. Nhưng Thẩm Liên vẫn không có ý dừng lại, y lôi kéo ông ta đi tới chỗ kế tiếp. Vừa thấy thứ đồ đó, Sở Thường Thích lập tức xanh cả mặt. Con người một khi đã bị tra tấn tới tinh thần sụp đổ cũng không rảnh để tâm tới thể diện nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.