[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên – 159. Trong lòng nổi lửa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hcv] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên - 159. Trong lòng nổi lửa

Trans: Thuỷ Tích

Sự \”sao chép rồi mô phỏng lại\” của Minh Lâm là làm theo bản năng, gã bị câu \”con trai ta\” tẩy não quá lâu rồi, cảm thấy không ai sẽ nhìn ra được, ngay cả bản thân cũng tự cho mình chính là người như vậy.

Sở Dịch Lan nhớ không lầm thì lúc nhỏ họ từng gặp nhau.

Khi đó, Sở Dịch Lan tuy mặt ngoài tương lai xán lạn nhưng sức sống mà Minh Mị và ông ngoại Minh để lại cho anh đã bị tiêu hao không còn dư thừa bao nhiêu cả.

Để lấp kín miệng lưỡi người đời, trong đám tang của ông ngoại Minh, Sở Thường Thích vẫn đối xử lễ phép lịch sự với người nhà họ Minh. Đa số mọi người đều biết đã xảy ra chuyện gì nhưng đối diện với người tay nắm quyền to, chẳng ai sẽ nói thay một đứa nhóc choai choai cả.

Minh Lâm trốn trong bụi cây, nhìn thấy Sở Thường Thích đứng dưới bóng râm, bên cạnh là Sở Dịch Lan đang thừ người quỳ dưới đất.

Sở Dịch Lan nhỏ tuổi giống như đã đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Đó chỉ là một con rùa con mà bạn cùng lớp mới tặng cho anh. Nhưng khi nó rơi vào trong tay Sở Thường Thích lại trở thành một thứ gì đó rất là thú vị.

\”Mày nuôi vật sống.\” Sở Thường Thích bắt lấy rùa con, nho nhỏ đặt trong lòng bàn tay, nghiêm túc quan sát: \”Mày còn dám nuôi vật sống.\”

Sở Dịch Lan khàn giọng: \”Không phải của con, phải trả lại cho bạn học…\”

Anh còn chưa nói dứt lời, Sở Thường Thích đã cười giễu nhìn sang.

\”Con trai, nói dối không phải thói quen tốt.\” Sở Thường Thích nói rồi ném con rùa xuống đất, chân trái giẫm lên. Vật nhỏ mới sinh, vô cùng yếu ớt, chỉ nghe một tiếng \”răng rắc\”, mai rùa vỡ vụn, phần thịt bên trong cũng chết theo.

Tia sáng nơi đáy mắt Sở Dịch Lan vụt tắt, anh chậm rãi đứng lên, sắc mặt lạnh băng không hề giống một đứa trẻ.

Sở Thường Thích lại vô cùng hài lòng, hỏi: \”Sau này còn nuôi nữa không?\”

Sở Dịch Lan trả lời: \”Không nuôi.\”

\”Tốt lắm. Đi đi, đi xem đám cậu dì của con đi.\” Giọng điệu Sở Thường Thích trở nên hiền hòa.

Nhưng mặc cho ai đều có thể cảm nhận được, dưới lớp vỏ bọc nho nhã của Sở Thường Thích là một nội tâm tựa như ma quỷ.

Sở Thường Thích quét mắt tới, Minh Lâm hơi co rúm lại. Gã vội vàng cúi đầu, nín thở, đợi sau một lúc lâu, dường như bên ngoài đã trở về im lặng. Minh Lâm cho rằng người đã đi cả rồi, kết quả vừa ngước lên đã phát hiện Sở Thường Thích đang đứng trước mặt mình.

\”Cậu bạn nhỏ, thấy hết rồi à?\”

Sau khi tiếp cận trong khoảng cách gần, trái tim Minh Lâm chợt đập liên hồi. Ba gã là một người nhu nhược, mẹ mất sớm, ông bà nội chỉ thương con của chú út, mọi người hợp lại chèn ép bắt nạt gã. Mà ba gã vì giữ gìn chút tình thân buồn cười đó lại chọn giả chết. Minh Lâm tuy còn nhỏ nhưng đã sớm thất vọng về gã đàn ông vô dụng này rồi. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, gã luyện thành một thói quen mỗi khi uất ức sẽ hành hạ động vật nhỏ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.