Xà ngữ gần như là giấy thông hành qua mọi cơ quan của Slytherin, chính vì vậy Tom mở bức điêu khắc hình bánh xe được khắc dưới đáy hồ rất dễ dàng, làm lộ ra một hành lang dát vàng vô cùng chói mắt. Hắn tưởng rằng Phòng Chứa Bí Mật chỉ có bấy nhiêu tượng đá kia thôi, giờ mới biết báu vật còn ở sâu bên dưới.
Vì phát hiện này mà Tom vô cùng sửng sốt, tuy rằng chẳng thể nhận ra bất cứ điều gì từ trên mặt hắn. Hắn nhìn hành lang, lại nhìn Harry lúc này đã ngồi bệt xuống sàn, giọng nói do dự hiếm thấy: \”Cậu không đi xuống sao?\”
\”Đương nhiên là không rồi.\” Harry dứt khoát lắc đầu, \”Dưới đó đều là tài sản của cậu – nói chính xác thì là của Slytherin, tôi nghĩ chắc ông ấy sẽ có lời muốn nói với người thừa kế của mình.\”
Tom không che giấu được sự kinh ngạc của mình nữa. \”Ý cậu là Salazar Slytherin đang ở dưới này?\”
Harry gật đầu. Cho dù chỉ là linh hồn nhưng vẫn là Salazar Slytherin. \”Khi tôi đi xuống đó là rất lâu sau này, tôi không biết bây giờ dưới đó như thế nào.\” Harry nói sự thật. Tuy rằng bây giờ Tom đã tin tưởng nó hơn trước kia, nhưng với những vấn đề mẫn cảm thế này nên nói thẳng ra thì hơn.
\”Vậy cậu yên tâm mà tặng món quà sinh nhật này cho tôi sao?\” Tom nghiền ngẫm nhìn chằm chằm Harry, \”Biết đâu dưới đó có cái gì nguy hiểm thì sao?\”
\”Đây chính là Phòng Chứa Bí Mật của Slytherin, mà cậu là người thừa kế của ông ấy!\” Hơn nữa Slytherin còn dùng phép thuật huyết thống để cứu mạng cậu – những lời này Harry chỉ nói thầm trong lòng. \”Hơn nữa, tôi tin tưởng năng lực của cậu; Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, cậu đều có thể giải quyết được.\”
\”Tuy rằng dễ tin người thế này rất ngu ngốc…\” Tom nhìn khuôn mặt đầy nghiêm túc của Harry, đột nhiên nở nụ cười. \”Nhưng mà thẳng thắn mà nói, tôi thích quà sinh nhật này của cậu.\” Nói xong không đợi Harry trả lời, hắn đã thả người nhảy xuống, sau đó bức điêu khắc bánh xe chậm rãi khép lại.
Harry ngây người nhìn bức điêu khắc hình bánh xe kia. Tom thật sự tin nó không hại hắn, hay là lo nó đi xuống cùng sẽ trở thành chướng ngại cho hắn đây? Hoặc là hắn tin tưởng, dù nó có nói dối hắn, hắn cũng có thể đối phó được với những vấn đề phát sinh?
Rốt cuộc hắn nghĩ thế nào? Harry phiền não vò tóc. Khi Tom không ở trước mắt nó, nó mới cảm nhận được nỗi hoang mang: lúc trước nó vô cùng tin tưởng vào kế hoạch này. Kế hoạch này khác xa với ý định liều mạng ban đầu của nó. Khi đó nó đánh cược tính mạng của mình, còn bây giờ thì là tính mạng của Tom. Cảm giác này không thể dùng từ ngữ để diễn tả được: giống như có một bàn tay vô hình kéo căng dây thần kinh của nó, khiến nó căng thẳng, vểnh tai, hết sức tập trung lắng nghe tiếng động từ bên dưới kia truyền lên – tuy rằng chẳng hề có tác dụng. Harry đột nhiên rất nhớ Bành Trướng Nhĩ của anh em sinh đôi nhà Weasley.
Trước đây nó tìm đủ mọi cách chọc giận Tom, chỉ vì một thứ vốn không biết có tồn tại hay không – niềm tin của hắn với người không thân thuộc. Mà bây giờ, nó mạo hiểm thay đổi lịch sử nói cho Tom biết bí mật của Phòng Chứa Bí Mật cũng là cố gắng vì một chuyện gần như không thể – kéo Tom về con đường đúng đắn.