Sau bữa trưa, giáo sư McGonagall gọi Harry và Wood đi theo bà. Dọc đường đi bà chỉ nói hai câu.
\”Làm tốt lắm!\”
Sau đó khi đến trước cửa Bệnh thất, bà nói với hai đứa: \”Tuy rằng trận đấu buổi tối rất quan trọng, nhưng hai trò phải nghỉ ngơi cho tốt đã.\”
Harry và Wood đồng thời gật đầu, chú ý tới đôi mắt sáng rực của bà, hai người liếc nhau, trong lòng đều nghĩ, đối với giáo sư McGonagall, biểu hiện này của bà đã là vô cùng khen ngợi rồi.
Có điều, bà dẫn bọn nó đến Bệnh thất làm gì?
Không đợi Harry kịp suy nghĩ, ba người đã bước vào văn phòng của Bệnh thất.
Trước kia Harry chưa từng đi vào đây, bên trong, trên bàn làm việc bày la liệt giấy da dê, cây mắc sau cánh cửa treo đầy mũ y tá, còn có một chiếc tủ ô vuông rất lớn, mỗi ngăn kéo đều được dán nhãn.
Trên tường treo mấy bức ảnh của mấy bà cụ phúc hậu, nhìn qua có thể thấy được họ đều là Lương y.
\”A, Minerva, người bà mang đến chính là hai thằng nhóc này sao?\”
Bà Pomfrey nghe được tiếng động liền quay đầu, bà đang viết gì đó trên bàn, ánh mắt chuyển động đánh giá Harry và Wood.
\”Hồi sáng hai trò vừa tham gia thi đấu đúng không? Cường độ vận động cao như vậy sao có thể chịu nổi?\” Giọng nói của bà không chút tin tưởng.
\”Tôi biết, cho nên muốn phiền bà một chút, cơ hội này rất khó mới có được.\”
Không đợi Wood lên tiếng phản bác, giáo sư McGonagall đã lên tiếng.
\”Điều này cũng đúng…\” Bà Pomfrey đồng ý.
Bà quan sát thân thể khỏe mạnh của Wood, nói: \”Thằng nhóc này còn có thể, uống chút thuốc khôi phục thể lực, sau đó ngủ một giấc, buổi tối nhất định có thể thi đấu bình thường…\”
Harry thật sự hi vọng bà cũng nói nó như thế.
Đáng tiếc bà Pomfrey nhìn nó lại nhăn mày: \”Thằng bé nhỏ như vậy! Mới năm ba thôi mà! Nhìn thân thể nó xem! Bọn họ sao có thể chọn…?\”
Lông mày Harry run run, cuối cùng không nhịn được: \”Bây giờ cháu không còn gầy như trước nữa rồi, bà Pomfrey!\”
Mà đối phương hoàn toàn không để ý đến lời nó nói, đứng lên nhéo nhéo cánh tay nó: \”Dáng người có cao hơn, về phần thịt… còn phải xem đã.\”
Bà mở một quyển sách trên bàn ra.
\”Các trò chắc chắn không thèm nghe lời ta… Ừm, trò cần thuốc Hồi phục thể lực nhanh chóng, thuốc Dinh dưỡng loại mạnh, hai cái này không khó… Sau đó còn phải…\” Bà Pomfrey vừa nói vừa đẩy Harry và Wood ra ngoài cửa.
Phòng ngoài bệnh thất không có người, rèm vây quanh giường bệnh đều được kéo lên.
\”Mau, tìm một cái giường rồi nằm lên đó, ta lập tức đi lấy thuốc cho các trò!\”
Harry rất sợ lại phải uống loại thuốc có mùi vị kì quái nào đó, may thay nó chỉ phải nhận lấy cốc thuốc có màu xanh lá, hương vị cũng rất bình thường. Uống xong chưa đến mười giây, Harry liền cảm thấy mình không sao giữ được tỉnh táo.