Scorpio duỗi người không nguyện ý rời giường. Nghe dưới tầng tiếng máy móc vận chuyển, cậu bé bĩu môi.
Mấy ngày nay Draco không ở, cậu bé ủ rũ không vui vẻ.
Tiếng bước chân đi lên truyền đến, một chút một chút từ từ rõ ràng. Scorpio kéo chăn che đầu: bảo bối không nghĩ rời giường sớm như vậy!
\”Két ——\” Cửa bị đẩy ra.
Scor chui chui vào chăn. Scor không cần rời giường!
\”Scorpio! Còn không rời giường?\”
Giọng nói quen thuộc mang theo trêu tức buồn cười, thói quen kéo dài âm cuối, ngữ điệu càng thêm kiêu ngạo. Không phải cha, là ba!
\”Ba!\” Cậu bé hét lên một tiếng, bật người đứng lên, cũng không để ý Draco có đỡ được mình không, nhún nhún trên trên giường co dãn rồi nhảy về phía Draco, làm Draco sợ tới mức bước lên một bước ôm lấy Scor. Scor vui vẻ bám lấy quần áo anh, cố gắng trèo lên tr thoải mái ấn cái hôn ướt sũng lên trên mặt Draco.
Draco đen mặt, anh có thể cảm nhận được nước miếng trên gương mặt đang chậm rãi chảy xuống. Nhìn Scor vui vẻ mắt mở to, nắm mũi Draco lắc lắc, Draco chỉ có thể ôm Scor, bất đắc dĩ lau mặt.
\”Đi xuống ăn sáng.\” Draco hung hăng vỗ mông Scor cảnh cáo cậu bé an phận một chút.
Scor không gây sức ép lộn xộn nhưng đôi chân vẫn treo ở không trung đung đưa theo giai điệu biểu thị công khai chủ nhân vô cùng hưng phấn.
Scor học Draco ngồi bên cạnh, vụng về dùng dao nĩa cắt trứng gà và chân giò hun khói trong đĩa. Harry ngồi đối diện Draco buồn cười nhìn con trai cao vừa qua bàn ăn vẻ mặt đứng đắn \’tao nhã\’ ăn. Bàn tay mềm mềm nắm chặt dao, kim loại và thủy tinh va chạm leng keng.
Thôi, để Scor chậm rãi ăn đi. Harry lắc đầu, thả lực chú ý lại đĩa của mình.
Scor chơi đủ, cũng không chơi ra được cái gì đặc biệt đồ nên buông dao, thành thành thật thật cầm dĩa ăn kéo dài một khối trứng gà, cái miệng nhỏ bắt đầu nhấm nuốt.
Draco nhìn con mình ăn giống như sóc thì bắt đầu tính toán có nên mời thầy dạy lễ nghi cho con hay không.
\”Ba, ba! Con muốn đi công viên trò chơi!\” Scor ngồi không yên, để dĩa ăn lên bàn liền kéo quần áo ba.
\”Scorpio, ngày hôm qua cha còn dẫn con đi vườn bách thú.\” Harry nhắc nhở.
Scor vẻ mặt đứng đắn tranh luận: \”Nhưng vườn bách thú không phải công viên trò chơi.\”
\”Hơn nữa con đã đi vườn bách thú 5 lần …\” Cậu bé thấp giọng bất mãn than thở, \”Công viên trò chơi còn chưa đi một lần…\”
Draco lấy khăn lau miệng, buồn cười nhìn con trai oán thầm không dám giằng co.
\”Harry, vì sao không mang Scor đi chơi?\” Draco buồn cười hỏi.
Harry ngượng ngùng đứng dậy thu dọn.
\”Bởi vì khi còn bé cha chỉ đi vườn bách thú không đi chơi trò chơi!\” Scorpio vội vàng hô to nguyên nhân, còn ưỡn ngực giống như muốn Draco khen. Harry buồn bực vươn tay gõ nhẹ cậu bé.
\”Này không phải… Quá xa sao…\” Harry ngượng ngùng cười. Sao anh có cảm giác không mang Scorpio đi chơi chính là rất sai? Harry không hiểu.
\”Độn thổ?\” Draco nhướng mày hỏi. Khoảng cách trước mặt phù thủy không tính cái gì.
Harry cười nhạo một tiếng, đối chọi gay gắt: \”Tôi nghĩ anh sẽ không hy vọng hiện hình trước mặt một đám Muggle.\”
\”Vậy dùng phương tiện giao thông Muggle.\” Draco ôm tay, tựa lưng vào ghế ngồi, vẻ mặt nhàn nhã.
Scorpio nghe yêu cầu của mình được đáp ứng thì hoan hô một tiếng.
Draco bắt đầu hoài nghi tính chính xác của quyết định đó.
Tàu điện ngầm đã chật ních người, nhưng cửa còn có rất nhiều thành phần tri thức công nhân túi to túi nhỏ còn cố gắng chen vào, đám người lui về phía sau, bị ép như sắp ngạt thở. Dùng ngôn ngữ trò chơi đương thời lưu hành: HP đều bị ép về âm!
Mặt Malfoy đã đen cực điểm.
Chẳng sợ điều hòa trong tàu điện ngầm mở nhưng nhiệt độ có thấp cũng không thể xua tan các loại mùi khó chịu trong không khí. Bên trái là mùi nước hoa gay mũi của một bà chị, phía sau là mùi mồ hôi của nam sinh, bên phải là mùi xăng của một ông chú… Anh chán ghét dịch về phía trước muốn rời khỏi những mùi hỗn tạp đó. Anh cúi đầu, trong xoang mũi tràn ngập mùi hương quần áo quen thuộc.
Malfoy khinh miệt liếc bà chị hóa trang xinh đẹp, hừ, nước hoa mấy ngàn còn không dễ ngửi bằng xà phòng Harry mua.
\”Cho cậu bé ngồi chỗ này đi.\” Một nữ sinh đứng lên nói với Harry. Harry ngại ngùng cười cười, thả Scor đang nhìn trái nhìn phải vào chỗ ngồi.
\”Scorpio, nhanh cám ơn chị này.\”
Scor ngoan ngoãn cảm ơn. Bộ dáng nhu thuận đến Harry cũng không nhịn được xoa đầu cậu bé.
\”Ngoan ngoãn ngồi đây.\” Harry thấp giọng cảnh cáo, nhìn Scor vẻ mặt tò mò đánh giá xung quanh, cười cười đứng về chỗ.
Cửa khép lại, người trong tàu điện ngầm đều âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
Tàu điện ngầm lay động rồi bắt đầu di động nhanh.
Thùng xe lay động, người cũng lay động theo.
Mặt Malfoy càng đen, toàn thân phóng thích khí lạnh, ngay cả điều hòa cũng kém hơn một chút.
Anh luôn luôn chán ghét người khác đụng vào mình. Nhưng lúc này đủ loại xúc giác từ làn da truyền đến. Quá mức chật chội nên ngay cả xoay người cũng có chút khó khăn, người với người chen nhau, đang mùa hè nên Draco càng thêm không được tự nhiên.
Cánh tay toàn mồ hôi, bàn tay dính dính, làn da thô ráp… Draco hận không thể lập tức đi ra.
Harry cũng nhìn thấu Draco áp lực, vốn định mượn cơ hội này cười nhạo Malfoy nhưng lại mềm lòng an ủi: \”Đợi chút nữa là tốt rồi.\”
\”Ừ.\” Malfoy buồn bực hờn dỗi trả lời, Harry nhìn Malfoy lạnh lùng bất mãn thì cảm thấy anh ta lúc này có chút ủy khuất. Ảo giác đúng không?
Đoàn tàu chuyển hướng, mọi người nghiêng về môt bên, chỉnh tề giống như gió thổi qua mặt cỏ. Draco cảm thấy áp lực trên lưng gia tăng, thân thể không thể khống chế áp người đứng trước.
Điều này có lẽ là chỗ tốt duy nhất, Malfoy nghĩ.