Hàng Trí Nữ Xứng, Online Chờ Chết – Duy Khách – Chương 69: Thế thân nữ phụ là nữ chủ (14) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hàng Trí Nữ Xứng, Online Chờ Chết – Duy Khách - Chương 69: Thế thân nữ phụ là nữ chủ (14)

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Duy Khách
Editor: Lệ Diệp
Beta: Aki Re, Lệ Diệp.
Văn án:
Mỗi quyển sách đều có nữ phụ IQ thấp làm nền cho sự tồn tại chân thiện mỹ (*) của nữ chủ, trở thành đá kê chân trên con đường tình yêu của nam nữ chủ, cả đời làm nhiều chuyện ngu xuẩn…

#haihuoc
#hiendai
#hiện-đại
#hiệnđại
#khôngcp
#kimbaidecu
#nguyênsang
#ngượctra
#nhẹnhàng
#nuphu
#nữcường
#oe
#pháohôi
#sảngvăn
#thịgiácnữchủ
#tinhcam
#vịdiện
#xuyênnhanh
#xuyênviệt
#đôthịtìnhduyên

\”Chúng ta gặp mặt nói chuyện đi.\” Lương Nhược Vi không biết từ nơi nào lấy được số điện thoại của Diệp Vi, cô ta trực tiếp gọi điện thoại qua cho Diệp Vi,hẹn cô gặp mặt.

Diệp Vi: \”Có gì không thể nói trong điện thoại sao sao?\”

\”Trong điện thoại nói không rõ, cô ở đâu? Tôi tới tìm cô.\”

Diệp Vi nghĩ nghĩ nói: \”Cô đừng tới, tôi phải đi học, gần đây không có thời gian, hai ngày này tôi phải làm bài tập gấp. Buổi tối thứ sáu đi.\”

Tuy rằng Lương Nhược Vi bởi vì thái độ của Diệp Vi mà có chút tức giận, nhưng cô ta nhẫn nhịn: \”Được.\”

Địa điểm hẹn vẫn là ở quán cà phê gia đình kia, thời gian hẹn là buổi tối 8 giờ, thời điểm Diệp Vi đến, đợi ước chừng tới mười phút, Lương Nhược Vi mới lững thững tới muộn, \”Xin lỗi, trên đường kẹt xe.\”

Diệp Vi ăn miếng bánh kem, nói: \”Tôi giúp cô gọi cà phê cùng bánh kem, nhìn xem hợp khẩu vị của cô hay không.\”

Cà phê mà Lương Nhược Vi thích là cà phê đen, không thêm đường cũng không thêm sữa, chua xót qua đi là nồng đậm hương thơm thuần túy, mồm miệng lưu hương. Bánh kem là vị mattcha, vẫn như cũ là khẩu vị Lương Nhược Vi thích.

Diệp Vi và Lương Nhược Vi không gặp vài lần, đối với yêu thích của cô ta lại rõ như lòng bàn tay.

Hơn nữa thói quen là tiềm di mặc hóa (*), cô bị Từ Trì thay đổi từng chút, cho dù hiện tại cô đã rời khỏi Từ Trì, thời gian dài hình thành thói quen một chốc cũng không thay đổi được, ví dụ giờ phút này cách cô ăn mặc cùng Lương Nhược Vi, liền có một ít tương tự.

(*) Tiềm di mặc hóa – 潜移默化: Thay đổi một cách vô tri vô giác, biến đổi ngầm

Hai người đều là váy dài, chỉ là một đen một trắng, đều là một đầu tóc xoăn dài mà lười biếng, lười nhác xõa ra, thậm chí bởi vì khuôn mặt có vài phần tương tự, giờ phút này ngồi ở cùng nhau, người ngoài không hiểu rõ hai người nhìn vào, có lẽ còn sẽ nghĩ lầm các cô là hai chị em có quan hệ huyết thống.

Lương Nhược Vi nhìn cà phê cùng bánh kem trước mặt, nhướng mày nói: \”Đây là muốn chứng minh cái gì?\”

Diệp Vi cười cười: \”Chỉ là đạo đãi khách bình thường mà thôi, cô đừng nghĩ quá nhiều.\”

Cô còn có thể chứng minh cái gì? Đương nhiên là muốn cho Lương Nhược Vi biết Từ Trì đối cô ta chính là toàn tâm toàn ý, một lòng hoàn toàn đặt trên người cô ta, bản thân chỉ là một thế thân mà thôi, không tình cảm.

Hy vọng Lương Nhược Vi có thể nhìn hiểu nụ cười có thâm ý khác của cô, hiểu rõ Từ Trì đối cô ta dụng tâm lương khổ.Dụng tâm lương khổ – 用心良苦: Lương: rất, tóm lại là phải dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính lại).

Lương Nhược Vi thấy Diệp Vi như vậy, trong lòng nhịn không được cười lạnh liên tục, thầm nghĩ quả nhiên, Diệp Vi đây là đang trách cô ta, \”Tôi không có nghĩ nhiều, lần này tôi tìm cô, hẳn là cô đoán được là bởi vì sao đi?\”

Diệp Vi nói: \”Ừm, rốt cuộc tôi và cô xưa nay không quen biết, giao thoa duy nhất chính là Từ Trì, cô tìm ta, trừ bỏ có liên quan với Từ Trì, tôi không thể nghĩ được nguyên nhân khác.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.