BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Duy Khách
Editor: Lệ Diệp
Beta: Aki Re, Lệ Diệp.
Văn án:
Mỗi quyển sách đều có nữ phụ IQ thấp làm nền cho sự tồn tại chân thiện mỹ (*) của nữ chủ, trở thành đá kê chân trên con đường tình yêu của nam nữ chủ, cả đời làm nhiều chuyện ngu xuẩn…
#haihuoc
#hiendai
#hiện-đại
#hiệnđại
#khôngcp
#kimbaidecu
#nguyênsang
#ngượctra
#nhẹnhàng
#nuphu
#nữcường
#oe
#pháohôi
#sảngvăn
#thịgiácnữchủ
#tinhcam
#vịdiện
#xuyênnhanh
#xuyênviệt
#đôthịtìnhduyên
Từ sau khi Diệp Vi chết, Mặc Uyên liền cảm thấy bản thân trở nên có chút kỳ lạ, bởi vì là hắn ta phát hiện bản thân luôn sẽ nhớ tới cô.
Hắn ta nghĩ đến bộ dáng thỏa mãn của Diệp Vi khi ăn cơm; nhớ tới bóng dáng yếu ớt khi đứng dưới bóng cây của cô; nhớ tới cô mỉm cười ngọt ngào với hắn ta, nhu thuận động lòng người gọi hắn ta là Mặc tiên sinh; nhớ tới khi cô muốn đi ra ngoài dạo phố mua mua mua, ánh mắt trông mong lại khát vọng nhìn hắn ta; càng nhớ tới khi cô biết được sự thật hơn, gương mặt tái nhợt xinh đẹp kia, cùng với thân thể lung lay sắp đổ của cô; càng quên không được cô, bộ dáng đau khổ nói vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ hắn ta……
Tất cả tất cả những thứ này, cuối cùng đều hóa thành một vũng máu loãng, mà thân thể bị tàn phá của Diệp Vi nằm ở nơi đó, lạnh băng, cứng đờ, lẻ loi, không còn có bất kỳ một hơi thở nào.
Hắn ta bắt đầu suốt đêm không ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại, chính là Diệp Vi, đủ loại Diệp Vi.
Hắn ta không rõ bản thân là làm sao vậy, càng không rõ bản thân vì sao phải nhớ tới một người đã chết.
Có lẽ là cô bị chết quá ngu ngốc? Khiến hắn ta bất kể nhớ tới bao nhiêu lần, cũng nhịn không được muốn cười.
Không sai, trong mắt hắn ta, Diệp Vi chính là một người ngu ngốc, cô chết hoàn toàn là cô tự tìm.
Rõ ràng chỉ cần an an phận phận trốn đi, chờ bọn họ đi cứu cô là được rồi, cô lại muốn làm loạn, cuối cùng vậy mà cả gan làm loạn xuống tay với anh Hào, cô giết anh Hào, nhưng bản thân cũng chết đến mức không thể chết thêm.
Đây là cách chết ngu ngốc nhất mà hắn ta gặp qua, chỉ cần nhớ tới hắn ta cũng nhịn không được cười đến đau bụng.
Bởi vì không ngủ được, ngay cả thuốc ngủ cũng không thể làm hắn ta đi vào giấc ngủ, hắn càng ngày càng táo bạo, cuối cùng dứt khoát trực tiếp kêu người đem băng thu hình Diệp Vi trước khi chết đưa tới.
Trên màn hình thật lớn lại lần nữa xuất hiện Diệp Vi \”Còn sống\”, hắn ta xem đi xem lại, mỗi một lần xem, cái nhìn của hắn ta đối với người phụ nữ Diệp Vi ngu xuẩn, không biết gì này càng thêm mãnh liệt, thật ra càng làm cho hắn ta ngoài ý muốn chính là, Diệp Vi là người phụ nữ ngu ngốc không biết gì, làm sao dám nổ súng ở trước mặt nhiều người như vậy? Cô đã vụng về đến chết cũng không sợ sao? Hay là đầu óc ngu ngốc của cô căn bản không nói cho cô, cô làm như vậy là đang tìm chết?
Đây là kiểu ngu ngốc gì a, quả thật có thể ghi lại vào Guinness!
Cùng với Diệp Vi ngu ngốc, cuối cùng hắn ta có thể đi vào giấc ngủ.
Hắn ta bắt đầu có thói quen xem băng ghi hình Diệp Vi trước khi chết, hắn ta xem mỗi ngày, xem mỗi ngày, vậy mà càng gần đến mức cuối, tình huống của hắn ta cũng không được cải thiện, ngược lại trở nên kỳ lạ hơn.
Có đôi khi hắn ta vừa xem, là có thể xem cả ngày.
Quản gia kêu bác sĩ tâm lý tới, ông ấy cảm thấy hắn ta bị bệnh, cần trị liệu.
Nhưng là Mặc Uyên biết hắn ta không bệnh, hắn ta chỉ là…… Chẳng qua chỉ là muốn nhìn Diệp Vi ngu xuẩn, muốn cười nhạo cô, chế nhạo cô, hắn thậm chí muốn gõ mở đầu cô ra, muốn nhìn một chút bên trong có phải đều là bã đậu hay không ―― đáng tiếc không thể, bởi vì hiện giờ cô đã hoá thành tro, ngay cả bã đậu cũng chứa không nổi.