\”Gyuvin à, cậu bỏ tôi xuống đi, mọi người đều đang nhìn đó\”
Mặc dù trong lòng đang vui sướng như được bay lên chín tầng mây nhưng Yujin cũng phải dè chừng cả chục, cả trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Cậu vùi đầu vào ngực anh để tránh đi những ánh nhìn hết sức \”thân thiện\” kia.
Gyuvin cũng suýt chút nữa không thể kiềm chế được pheromone của mình khi omega trong tay anh lúc này đang toả ra mùi hương chocolate ngào ngạt. Biết làm sao được đây, anh không hề có hứng thú gì với con người phiền phức nhiều chuyện này, nhưng mùi hương chocolate không hiểu sao lại hợp gu anh đến vậy.
Gyuvin bèn đặt Yujin xuống đất, mặt cậu lúc này vẫn chưa hết đỏ, hai má ửng hồng nhìn không khác gì trái đào chín. Miệng cậu mấp máy muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng không thể phát ra thành tiếng.
\”Gyuvin!\”
Tiếng một cô gái ở phía xa vọng tới. Yujin liền quay đầu lại nhìn, là một cô gái mặc váy trắng, mái tóc xoã bồng bềnh nhìn vừa xinh đẹp, lại nữ tính. Yujin nhìn cô gái đó, rồi lại quay sang nhìn Gyuvin, không khỏi ngơ ngác. Ai đây chứ? Sao lại đến tìm Gyuvin?
\”Chào cậu, Han Yujin\”
\”Cậu là….\”
Yujin cố gắng hết sức có thể nhưng cũng không tài nào nhớ nổi đã từng gặp cô gái này ở đâu. Làm sao mà cô ấy lại biết cậu chứ? Không lẽ cậu nổi tiếng đến vậy sao?
\”Tôi là Moon Haeyeon\”
Moon Haeyeon? Là ai vậy? Yujin nghĩ nát óc cũng không ra.
\”Cậu… tìm tôi à?\”
\”Không có… tôi tìm Gyuvin\”
Nói rồi Haeyeon quay sang nhìn Gyuvin mỉm cười. Nụ cười tỏa nắng đó lại khiến Yujin có cảm giác bị đe dọa.
Tìm Gyuvin? Gì đây? Anh vậy mà lại quen thân với một cô gái xinh đẹp như vậy sao? Từ khi nào mà cậu lại không biết chứ? Bình thường anh vốn rất lạnh lùng, ai tỏ tình cũng đều từ chối thẳng thừng cơ mà. Cô gái này…. rốt cuộc là ai?
\”Có chuyện gì à?\”
\”Giáo sư muốn tìm tôi và cậu để thảo luận thêm về luận án nghiên cứu của chúng ta\”
\”Được, chờ tôi một chút\”
Yujin nhìn chằm chằm người con trai trước mặt, rõ ràng là anh đối xử với cô gái kia tốt hơn hẳn so với cậu, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Một cảm giác ghen tị lẫn tủi thân trào dâng trong lòng. Cậu theo đuổi anh bao lâu nay rồi cũng chưa từng được đối xử như vậy, lẽ nào thật sự cậu không thể làm cho anh lay chuyển được sao?
Nhưng cậu nào có dễ dàng bỏ cuộc như vậy, cô gái kia xinh đẹp thật đó, nhưng cùng lắm thì cạnh tranh công bằng thôi. Yujin níu lấy tay Gyuvin.
\”Gyuvin, tôi đi cùng cậu có được không?\”
\”Cậu thì biết cái gì mà đòi đi cùng, mau lên lớp đi, sắp trễ giờ rồi đó\”
Ủa là sao? Vừa rồi anh còn mạnh miệng nói với anh Taerae giao cậu cho anh cơ mà, tại sao bây giờ lại muốn đem con bỏ chợ, để lại cậu ở dưới chân cầu thang thế này, làm sao cậu leo lên tầng 4 được đây? Không còn cách nào khác cậu đành cố cắn răng chịu đau bám vào lan can cầu thang mà leo lên vậy.