\”Ya Han Yujin, nhóc cười nãy giờ chưa chán nữa hả?\”
Taerae ngồi nhìn Yujin cười như tên ngốc từ sáng đến giờ mà chỉ biết thở dài bất lực. Riết rồi anh tưởng nhóc này thần kinh có vấn đề mất.
Yujin khẽ lắc đầu, miệng vẫn giữ nguyên nụ cười.
\”Không phải đâu, tại em vui quá đó mà. Anh không biết đâu, em và Gyuvin…\”
\”Rồi rồi anh biết rồi, nhóc và Gyuvin đã hôn nhau, nụ hôn ngọt ngào khiến đầu óc của nhóc quay cuồng đam mê chứ gì? Nhóc kể đến lần thứ 10 luôn rồi đó\”
\”V-vậy sao? Em cứ tưởng em chưa nói chứ hihi\”
Taerae nhìn thằng em thân thiết của mình đang cười không ngậm được miệng bằng ánh mắt phán xét. Đúng là con người có tình yêu có khác, mấy ngày trước anh còn thấy nhóc ấy khóc lóc than thở Gyuvin yêu người khác, vậy mà giờ đã đến mức này rồi. Anh tự nhủ mình thà sống một mình như hiện tại đến hết đời, còn hơn phải điên vì tình như mấy con người này.
Hôm nay Yujin theo Gyuvin đến thư viện của trường để tìm thêm tài liệu nghiên cứu luận án cho anh. Là lần đầu vào đây nên cậu bị choáng ngợp bởi số lượng sách trong này. Hàng trăm chiếc kệ xếp kín sách được đặt ngay ngắn bên cạnh khu bàn học tập. Quả nhiên là thư viện của Đại học Seoul có khác ha.
\”Gyuvin! Gyuvin à, chỗ kia còn trống kìa\”
Yujin mừng rỡ reo lên khi phát hiện ra một chiếc bàn trống cạnh cửa sổ, đây không phải là vị trí yêu thích của anh sao? Thư viện giờ này rất đông sinh viên, kiếm được vị trí đắc địa quả thực là rất may mắn.
Nhưng có vẻ như vừa rồi cậu đã hơi lớn tiếng thì phải, cả thư viện liền quay qua nhìn cậu vẻ khó chịu. Yujin biết mình có hơi vô duyên ở nơi công cộng, chỉ biết cười trừ rồi cúi đầu xin lỗi.
\”Cậu qua đó đợi tôi trước đi, tôi đi tìm ít sách\”
\”Ừm\”
Gyuvin rời đi một mình để tìm tài liệu còn Yujin thì ngoan ngoãn nghe lời anh, nhanh chân bước về phía chiếc bàn đó ngồi chờ. Nhưng khi cậu vừa ngồi xuống ghế thì có hai người khác đi đến, một trong số họ ngồi lên chiếc ghế đối diện mà cậu đang để dành sẵn cho Gyuvin.
\”Xin lỗi bạn gì ơi, chỗ này có người ngồi rồi\”
\”Han Yujin? Cậu mà cũng lên thư viện đọc sách sao?\”
Nghe giọng nói có chút quen, Yujin quay sang nhìn. Lại là Kang Eunjin và Ahn Heewon. Hai nhỏ này đúng là âm hồn bất tán mà. Cậu và bọn họ đâu có học cùng một khoa đâu mà cứ vài ba hôm lại gặp họ vậy không biết. Đúng là xui xẻo!
\”Bộ tôi muốn đọc sách thôi cũng lạ lắm sao?\”
\”Nhà cậu giàu lắm mà, muốn mua cái gì được cái đó, đâu cần phải chen chúc trên thư viện này để mượn sách chứ?\”.
Kang Eunjin nói với giọng mỉa mai. Ahn Heewon cũng thấy đó mà tiếp lời.
\”Có khi ba cậu ta còn mua được cả cái trường này luôn ấy chứ?\”
Yujin cũng đâu dễ để mình bị người ta ức hiếp. Cậu nhớ lại Gyuvin từng lớn tiếng nói cậu không biết xấu hổ mới để cho tụi con gái bắt nạt, cậu nhất định phải mạnh mẽ lên mới được. Yujin lanh lẹ đáp trả bọn họ.