\”Ba à, con không thể đi được đâu mà\”
\”Ba đã hẹn với người ta rồi, là tiệc kỷ niệm 20 năm đám cưới của vợ chồng họ, nhất định con phải đến\”.
Nội tâm Yujin thầm ca thán, cưới hay kỷ niệm gì thì kệ họ, liên quan gì đến cậu mà ba lại bắt cậu đi vậy? Xem mắt thì vẫn là xem mắt thôi, lấy lý do kỷ niệm làm cái gì chứ?
\”Con không muốn!\”
\”Đừng trẻ con nữa, 5h con về đến trường đúng không? Ba sẽ kêu tài xế đến đón con, sửa soạn một chút rồi đi chắc là vẫn kịp\”
\”Ba!!!\”
\”Cứ vậy đi!\”
Yujin tức giận khi ba cậu không chịu nghe mà cúp máy mất tiêu. Ba cậu lúc nào cũng như vậy hết, luôn thích áp đặt mọi việc lên người cậu. Cũng may là ông thường xuyên đi công tác, cậu chỉ hay ở nhà với quản gia và mấy người giúp việc, nếu không cậu sẽ sống không nổi vì bức bách mất.
Cậu vừa quay đầu lại thì suýt té ngửa vì nhìn thấy Gyuvin. Anh đứng đây từ hồi nào vậy chứ? Có phải anh đã nghe được gì rồi không?
\”Xem mắt hả?\”
Yujin thoáng chút trở nên lúng túng. Anh vậy mà đã vào thẳng vấn đề luôn rồi, cậu còn chưa kịp nghĩ ra cách gì để giải thích cơ mà.
\”Không có đâu. Tôi chỉ đi cho ba vui thôi\”
\”Đúng là con trai ngoan nhỉ? Vậy là nếu ba cậu muốn cậu hẹn hò rồi cưới đối tượng đó thì cậu cũng đồng ý luôn đúng chứ?\”
Giọng Gyuvin đều đều như không có chuyện gì to tát nhưng cũng đủ khiến Yujin cứng họng. Vừa rồi cậu đã nói gì vậy chứ? Sao có thể nói đi cho ba vui? Bây giờ biết đáp trả câu hỏi của anh thế nào đây?
\”Không phải mà\”
\”Còn nói không phải?\”
Anh là đang nghi ngờ cậu sao? Tại sao chứ? Không lẽ mới qua một đêm mà anh đã quên mất chuyện hai người đang hẹn hò rồi ư? Cậu không muốn hai người vừa mới xác nhận quan hệ mà lại chia tay vì lý do lãng xẹt này đâu.
Gyuvin không nói gì nữa mà chỉ im lặng. Yujin chợt cảm thấy mùi bạc hà ngày càng nồng hơn, ngẩng đầu lên mới nhận ra mình đã bị alpha áp sát vào tường. Pheromone của alpha lúc này khiến omega trong lòng trở nên nhỏ bé, run rẩy sợ hãi. Cậu lắp bắp giải thích.
\”Không phải…. không phải cậu đang là người yêu của tôi hay sao? K-không phải cậu cũng nói chúng ta đang hẹn hò rồi sao? Sao tôi có thể hẹn hò rồi cưới người khác được chứ? Tôi chỉ thích cậu thôi mà, tôi chỉ thích mùi hương bạc hà của cậu thôi. Thật đó!\”
Yujin gật đầu khẳng định chắc nịch. Ánh mắt cậu sáng như sao, ngước lên nhìn anh. Nhận được câu trả lời ưng ý, Gyuvin mới quay lưng đi.
\”Nè cậu nhất định phải tin tôi. Cậu đi đâu vậy?\”
\”Đi ăn\”
Yujin đứng đó chán nản, vậy rốt cuộc là anh tin hay không tin đây? Anh đi đâu vậy chứ?
\”Sao cậu còn đứng đó?\”
Yujin nghiêng đầu khó hiểu, không đứng đây thì anh bảo cậu làm gì?