Gyuvin nhìn Yujin, phải cố lắm mới không bật cười lên thành tiếng. Đúng là trông ngốc nghếch thật sự.
\”Ngồi xuống ăn đi!\”
\”Sao cậu không trả lời tôi? Là người tôi quen sao?\”
Yujin không chịu bỏ qua. Cậu thực sự rất muốn biết đối tượng trong lòng anh là ai, nếu không cậu sẽ không thể ngừng thắc mắc.
\”Không quen. Cậu không quen đâu\”
Kể từ khi nghe được chuyện đó, lúc nào Yujin cũng trong tình trạng thẫn thờ. Mấy lần Gyuvin quay qua nói chuyện với cậu mà không thấy có phản ứng gì cả. Đi đường cậu còn suýt chút nữa bị ngã vì vấp chân vào cành cây khô, may mà có Gyuvin giữ lại.
Trời bắt đầu tối, tất cả mọi người cắm trại và mở tiệc thịt nướng linh đình ở villa dưới chân núi, khói bay nghi ngút hoà quyện với mùi thịt nướng thật hấp dẫn làm sao.
\”Gyuvin à! Tôi đã để dành cho cậu chiếc đùi gà này đó\”
Một cô bạn vui vẻ đưa cho anh chiếc xiên đùi gà nướng thơm phức.
\”Cảm ơn! Cậu có thể lấy thêm cho tôi không?\”
Cô bạn kia thoáng bất ngờ nhưng cũng vui vẻ gật đầu.
Yujin ngồi buồn một mình, lại chìm vào suy nghĩ riêng. Cậu mở chiếc máy ảnh ra xem lại những tấm hình đã chụp hôm nay, quá nửa trong số đó đều là hình của anh. Anh hoàn hảo như vậy, vừa đẹp trai lại vừa học giỏi, cậu làm sao xứng với anh được chứ? Anh thích người khác cũng là chuyện hiển nhiên thôi mà.
\”Thì ra là cậu trốn ra đây ngắm ảnh tôi sao?\”
Yujin nghe tiếng anh thì giật mình, liền giấu luôn máy ảnh đi.
\”Đ-đâu có, ai thèm nhìn cậu\”
Cũng may là trời đã tối rồi, nếu không anh sẽ phát hiện ra mặt cậu đang đỏ dần lên mất.
\”Không có thì thôi\”
Gyuvin ngồi xuống bên cạnh, đưa cho Yujin một nửa số xiên nướng mà anh vừa xin được. Cậu bỏ ra đây ngồi một mình, nếu không có anh nhớ đến thì có phải là lại nhịn đói hay không.
\”Cảm ơn\”
Yujin nhận lấy nhưng lòng vẫn man mác buồn. Mới đó cậu còn cảm nhận được một chút quan tâm của anh, vậy mà anh nói đã thích người khác mất rồi. Nó giống hệt như hồi cậu nghĩ Gyuvin thích Haeyeon vậy, cậu chẳng tha thiết ăn uống gì nữa.
\”Còn nóng đó, ăn đi, để nguội không ngon đâu\”
Yujin ngẫm đi ngẫm lại, cuối cùng vẫn quyết định hỏi thẳng.
\”Gyuvin à… Cậu nói thử xem, tôi phiền lắm đúng không?\”
\”Ý cậu là sao?\”
Gyuvin đang ăn dở xiên thịt nướng thì chợt dừng lại nghe cậu nói.
\”Giờ cậu thích người khác rồi, có phải tôi không nên bám theo cậu nữa không?\”
Gyuvin lén cười thầm trong lòng, quả nhiên là cậu ta vẫn để tâm chuyện đó từ trưa tới giờ. Có vậy anh mới hiểu được cậu thích anh là thật lòng, không phải chỉ là nhất thời cảm nắng.