Gyujin || Tôi Chỉ Thích Mùi Hương Của Cậu – 12. Tôi không ghét cậu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Gyujin || Tôi Chỉ Thích Mùi Hương Của Cậu - 12. Tôi không ghét cậu

\”Đổi chỗ cho tôi!\”

Gyuvin không trách móc gì Yujin mà chỉ mải lục lọi đồ trong balo của mình.

\”Hả!? Tại sao?\”

Yujin nhìn Gyuvin ngơ ngác nhưng vẫn bất giác nghe theo. Vừa ngồi vào ghế phía trong của Yujin, Gyuvin bèn cởi áo ra thay khiến Yujin một phen tròn mắt. Nhìn cơ bụng sáu múi rắn chắc của Gyuvin khiến cậu không tự chủ được mà phải nuốt nước bọt mấy lần. Mùi hương chocolate lại toả ra không kiểm soát khiến Gyuvin nhìn cậu chau mày.

\”Nhìn đủ chưa vậy?\”

Yujin bị bắt quả tang đang nhìn anh chằm chằm nên xấu hổ quay đi. Thật là mất mặt quá đi à. Ai cứu Chin với!!!
_________

\”Ôi trời ơi không phải chứ?\”

Yujin ôm đầu cảm thán khi vừa bước đến cửa xe đã nhìn thấy ngọn núi trước mặt, biết vậy cậu ở nhà cho rồi, tại sao lại đi ngoại khoá cùng lớp lên núi thế này chứ? Đừng có nói là phải leo núi đó nha.

Gyuvin tưởng cậu đau chân không bước xuống xe được nên liền đưa tay ra đỡ cậu. Yujin thì vẫn đang thở dài ngao ngán, không để ý đến mọi người đã đi hết rồi, chỉ còn một mình cậu đứng trước cửa xe không chịu xuống. Thấy vậy Gyuvin bèn bế cậu đặt xuống đất. Hành động này khiến Yujin bất ngờ, lại tiếp tục đứng bất động.

\”Sao còn đứng đó? Mọi người đi hết rồi kìa!\”

\”Đợi tôi với!\”

Yujin lại lẽo đẽo tập tễnh đi theo phía sau.

\”Còn thấy mệt không?\”

Yujin nhìn anh, lắc đầu lia lịa. Vậy cũng tính là anh có chút quan tâm cậu rồi ha. Nghĩ đến chuyện đó cũng khiến cậu tủm tỉm cười suốt đường đi.

Mỗi sinh viên được phát cho 1 chiếc máy ảnh và được giáo sư dặn dò đi chụp ảnh theo nhóm để tránh bị lạc, đến chiều tối sẽ tập trung lại cắm trại và làm tiệc nướng ở chân núi. Buổi đi chụp ảnh này sẽ dùng tư liệu để làm báo cáo khi kết thúc môn nên không ai dám lơ là. Mọi người đều tự chủ động lập nhóm với nhau.

Yujin bơ vơ không có nhóm bởi ở trường vốn dĩ cậu không có người bạn nào cả. Cậu quay sang nhìn về phía Gyuvin, anh đang bị cả đám người vây quanh nên cậu đành lủi thủi đi lên núi một mình vậy.

Gyuvin nhận được rất nhiều lời đề nghị chung nhóm nhưng anh đều từ chối. Chợt ánh mắt anh va vào hình bóng người con trai đang lủi thủi đi một mình kia nên liền đi theo cậu, nhưng lại có người nhanh chân hơn một bước khiến anh dừng lại.

\”Này Han Yujin, chúng ta chung nhóm được chứ?\”

Yujin không cần quay đầu lại cũng nhận ra giọng nói của Kang Eunjin, cô bạn thời trung học. Ahn Heewon học khoa khác nên không có đăng ký môn này, thành ra cô ta ở đây cũng chỉ có một mình.

\”Tôi thích đi một mình\”

Yujin không để ý đến cô ta, toan bước đi thì bị giữ tay lại.

\”Cậu kiêu ngạo cái gì chứ? Lợi dụng chuyện đau chân để lấy lòng thương hại của Gyuvin sao? Đâu phải cậu vì cậu ấy mới bị đau chân đâu mà cứ làm phiền người ta thế? Chắc cậu cố ý giấu cậu ấy chuyện chân cậu là bị đánh để cậu ấy thương hại cậu chứ gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.