\”Nè Han Yujin! Dậy đi!\”
Giọng nói có chút quen này khiến Yujin mơ màng tỉnh giấc, nhưng người cậu mệt đến không còn sức nữa rồi. Mắt cậu cũng không thể mở to nổi nói gì đến chuyện ngồi dậy.
\”Ricky à… sao cậu lại ở đây?\”
\”Tôi đến chăm sóc cho cậu chứ sao?\”
Nhìn biểu hiện của Yujin, anh biết là cậu đang rất thắc mắc làm sao anh lại có thể vào được đây nên liền tự động giải thích.
\”Mấy hôm cậu không đi học nên tôi đến đây thử xem cậu còn sống hay không thôi. Hôm trước tôi đưa cậu về nên quản gia nhà cậu biết mặt tôi rồi mà. Sao hả? Cậu vẫn còn mệt lắm sao?\”
\”Ricky à… tôi…\”
\”Cậu không cần nói gì đâu, dậy ăn cháo trước đi\”
\”Tôi không muốn ăn\”
Yujin cảm thấy trong người cồn cào rất khó chịu, lúc này cậu chỉ muốn nằm ngủ để mơ tiếp giấc mơ còn đang dang dở mà thôi.
\”Vậy cũng tốt, tôi đã bảo bác quản gia đặt sẵn quan tài loại gỗ tốt nhất cho cậu rồi đó, đảm bảo sau này cậu nằm sẽ thoải mái, mấy chục năm cũng có thể yên tâm\”
\”Cậu nói gì vậy?\”
Cái tên này lại lên cơn gì đây? Sao đang yên đang lành lại trù cho cậu chết sớm chứ hả?
\”Cậu đang ốm mà không chịu ăn uống gì thì chẳng sống nổi mấy ngày nữa đâu, nên tôi báo trước để quản gia nhà cậu đỡ bỡ ngỡ thôi\”
Ấy vậy mà Yujin cũng sợ thật, bèn nghe lời Ricky ăn hết bát cháo, còn ngoan ngoãn uống thuốc nữa. Quản gia và mấy người giúp việc thấy vậy thì cảm ơn Ricky rối rít. Mấy hôm nay họ dùng đủ mọi cách, nhờ cả Taerae qua giúp nhưng cũng không ai khuyên nổi cậu chủ. Cũng may là có Ricky tới, nếu không cậu chủ có mệnh hệ gì thì họ không biết báo cáo lại với ông chủ thế nào nữa.
\”Thể chất omega của các cậu vốn yếu hơn bọn tôi, không chịu chăm sóc bản thân cẩn thận thì đi chầu ông bà sớm đó\”
\”Đừng có nói vậy nữa được không?\”
Yujin nhăn nhó, đúng là ăn chút gì đó giúp cậu đỡ khó chịu hơn hẳn nhưng cậu lại chẳng muốn thừa nhận.
\”Biết sợ rồi đó hả?\”
\”Cảm ơn cậu… Ricky à\”. Yujin vẫn còn mệt nên thều thào
\”Muốn cảm ơn thì đồng ý chuyện kia với tôi đi\”
Ricky lại được đà nhắc lại chuyện anh tỏ tình với cậu mấy hôm trước. Omega này đang trong lúc thất tình đau khổ cần người chở che, chọn anh là đúng quá rồi còn gì.
\”Cậu biết tôi thích cậu ấy mà, sao lại nhắc đến chuyện đó nữa vậy?\”
Yujin cố gắng giải thích. Dù sao cậu cũng thích Gyuvin lâu lắm rồi, bây giờ nói bỏ là có thể bỏ dễ dàng được sao?
\”Haizzz Kim Gyuvin đó đúng là có phúc mà không biết hưởng. Không lẽ Shen Ricky này không thể hưởng phúc thay cậu ta được hay sao?\”
\”Ricky à… tôi biết cậu tốt với tôi, nhưng mà tôi không muốn làm mất thời gian của cậu đâu\”
Yujin thật sự không muốn Ricky vì cậu mà lỡ dở, có thể cậu ấy sẽ tìm được người tốt hơn cậu gấp trăm ngàn lần mà.