Sáng sớm hôm sau, hai anh em nhà họ Từ cùng ra ngoài, quả nhiên đã có một chiếc xe sang trọng đỗ bên dưới. Tuy nhiên, nó không phải Bentley mà là một chiếc Mercedes S650 màu đen, xa xỉ mà khiêm tốn.
Từ Phong ngăn Từ Minh Hạo lại, cảnh giác nhìn về phía ghế sau… Chỗ ngồi phía sau trống không.
Chú Tống mặc đồng phục tài xế ngồi ghế trước, nghiêm túc chào hỏi bọn họ: \”Chào buổi sáng.\”
\”Con chào chú.\” Từ Minh Hạo chui qua cánh tay anh trai, vọt lên đằng trước: \”Bạn học Kim đi đâu rồi ạ? Sao cậu ấy không đến vậy chú?\”
\”Cậu ấy tự đạp xe tới trường.\”
Từ Minh Hạo hùng dũng hiên ngang hất cằm như muốn nói: Nhìn nè, bạn trai em siêu tốt luôn!
Ngay cả tài xế cũng cho cậu mượn, trong khi bản thân thì tự đạp xe giữa trời gió lạnh.
Ngầu không hả?
Từ Phong trợn mắt xem thường, bất đắc dĩ xoay người lại, tấm lưng hắn như đang trả lời thay cho chính chủ: ngầu, ngầu lắm, cậu ta ngầu nhất, em thắng rồi, 666! (*)
(*) 666: /liùliùliù/ đồng âm với /niúniúniú/, hàm ý khen ngợi 1 người quá giỏi, cực kỳ \”trâu bò\”.
\”Anh đi đâu đấy?\” Từ Minh Hạo, mở cửa xe, gọi với theo Từ Phong.
\”Anh đi bộ tới trường!\”
\”Có xe mà, sao anh không ngồi…\”
\”Anh báo cáo cậu ta với cảnh sát, còn nói xấu sau lưng, anh không đi xe nhà cậu ta đâu!\” Từ Phong quật cường bướng bỉnh, đút tay vào túi áo đi về phía trường học.
Từ Minh Hạo: \”…\”
Anh cậu kỳ lạ ở một chỗ, chính là có nguyên tắc đến lạ lùng.
—
Đến cổng trường, Từ Minh Hạo cảm ơn chú Tống rồi xuống xe, đúng lúc gặp được Lý Thạc Mân, Hoắc Tư Minh, Trương Lượng.
Ba đồng chí đối diện như sắp ngất xỉu.
Thế giới quan của Hoắc Tư Minh sụp đổ: \”Sao mày lại bước ra từ cái xe sang thế kia?\”
Danh hiệu vừa đẹp vừa ngầu đã bị lão Từ cướp mất, lẽ nào giờ đến danh hiệu \”công tử con nhà giàu\” mà cậu vẫn luôn tự hào cũng không còn khan hiếm nữa sao!
Hai mắt Lý Thạc Mân sáng ngời, phát huy hết sức tưởng tượng của mình: \”Có phải mày sống đến 18 tuổi bỗng nhiên biết được sự thật, rằng mình là người thừa kế của gia tộc trăm tỷ không?\”
\”Ầy, bọn mày nghe tao nói đã, thật ra đây không phải xe nhà tao…\” Từ Minh Hạo biểu diễn bàn tay Nhĩ Khang.
Chú Tống vốn đã đi được một đoạn bỗng quay lại, hạ kính xe xuống: \”Cậu Từ, xin hỏi buổi chiều mấy giờ cậu tan học?\”
Từ Minh Hạo: \”…\”
Chú Tống mở di động, đưa mã QR ra: \”Phiền cậu gửi lộ trình hai ngày tới cho tôi, tôi sẽ sắp xếp kế hoạch đi lại và tuyến đường phù hợp.\”
Từ Minh Hạo: \”…\”
Các bạn học đi ngang qua Từ Minh Hạo bỗng thét lên chói tai: \”Ôi, kia là Từ Minh Hạo đấy, ôi trời!\”