Gyuhao_Chuyển Ver_Nhiễm Phải Pheromone Của Em – Chương 2: Mùi hương trên người cậu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Gyuhao_Chuyển Ver_Nhiễm Phải Pheromone Của Em - Chương 2: Mùi hương trên người cậu

Về nhà ăn cơm, thay quần áo xong xuôi, Từ Minh Hạo đạp xe tới khu biệt thự xa hoa ở ngoại ô thành phố.

Người ra mở cửa là một bác gái.

Từ Minh Hạo trình bày rõ mục đích mình tới, nghe vậy, bà chần chừ muốn nói lại thôi.

Cuối cùng, bà chỉ lên gác: \”Thiếu gia ở phòng thứ hai bên trái.\”

Từ Minh Hạo đã được ba của học sinh cảnh báo trước rằng cậu bạn này không ngoan lắm.

Nhưng cậu chỉ làm gia sư, vấn đề không quá lớn.

Từ Minh Hạo thay dép lê, lên gác gõ cửa, bên trong vọng ra một tiếng \”cút\”.

Từ Minh Hạo không cút.

Cậu đã nhận 300 đồng, cho dù phải nhảy xuống chết từ chỗ này, cậu cũng phải kiên trì ở lại hết hai giờ, dạy xong một buổi học rồi mới cút.

Tiểu Hạo không bao giờ trả lại tiền!

Cậu nắm chặt then cửa, nhắm mắt làm ngơ đẩy ra: \”Xin chào, tôi là gia sư của cậu…\”

Sau đó, những lời cậu định nói mắc nghẹn ở cổ họng.

Dưới ánh đèn mờ, đại ca khu phía Nam – Thôi Thắng Triệt, người mới bị cậu đập lén một gậy, đang ngồi dưới đất sơ cứu vết thương đẫm máu, ánh mắt của hắn hệt như \”Rắn Lục Đỏ\” (*) lạnh lùng.

(*) \”Rắn Lục Đỏ\”: biệt danh của Vương gia Oberyn Martell – một nhân vật trong series phim nổi tiếng Game of Thrones, hay còn được gọi là Rắn Lục Đỏ xứ Dorne, là một thành viên của Nhà Martell, gia tộc cai trị hiện thời của xứ Dorne. Là cha của tám cô con hoang được biết đến với danh xưng Nhóm Rắn Cát, y nổi tiếng là một người dạn dày kỹ năng chiến đấu, tràn đầy nhiệt huyết và ham muốn tình dục luôn dâng cao.

Từ Minh Hạo vô cùng muốn xuyên ngược trở lại ba giây trước, dùng một số tiền lớn cầu xin bản thân đừng mở cửa.

Cậu và Thôi Thắng Triệt nhìn nhau vài giây, nặn ra một nụ cười lịch sự nhã nhặn, cậu mở miệng: \”Xin chào, nếu ngài đang bận, vậy tôi xin cút.\”

Nói rồi cậu lặp lại hành động y như khi đến, thuần thục khép cửa lại, ngăn cách tầm mắt của kẻ săn mồi bên trong.

Ngay lập tức, mồ hôi lạnh túa ra từ từng lỗ chân lông phía sau lưng.

Từ Minh Hạo giơ tay tự tát mình một cái: cái số đen đủi gì thế này…

Gặp nạn không chết, cậu còn chưa kịp hít thở, bên trong đã vọng ra tiếng nói: \”Cút vào đây.\”

Từ Minh Hạo muốn chạy, nhưng suy nghĩ cẩn thận một hồi lại không dám.

Lần này cậu không che đầu, mà ba của Thôi Thắng Triệt cũng biết họ tên cậu là gì.

Chuẩn bị thêm vài giây, cậu lại đẩy cửa, nở nụ cười chan hòa dễ gần: \”Bạn học, cậu gọi tôi sao?\” Ân cần chu đáo, nịnh nọt lấy lòng. Dường như trước mặt cậu không phải một cảnh tượng đẫm máu mà là một vị tiểu thiếu gia đang hô hoán gọi người hầu.

Đôi mắt nhạt màu của Thôi Thắng Triệt hiện lên sự hứng thú, hắn lười biếng vỗ sô pha: \”Đến, ngồi.\”

\”Ôi chao, được được.\” Từ Minh Hạo ôm cặp sách, ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí hắn chỉ định, không lệch một phân, không chệch một li. Hai chân căng cứng, run run, chuẩn dáng vẻ của một thành phần trí thức nhát gan ngượng ngùng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.