Phản ứng đầu tiên của Từ Minh Hạo là xoay người đẩy Kim Mẫn Khuê ra, nhưng đối phương lại ôm eo cậu chặt hơn.
Đế giày ma sát trên nền đất tạo ra âm thanh chói tai giữa đêm tối, bảo vệ lập tức lia đèn pin qua: \”Ai ở đó?\”
Từ Minh Hạo không dám cử động nữa. Cậu co hai tay trước ngực, giữ nguyên tư thế mặt đối mặt với người kia, hơi thở cũng phải gắng sức đè cho nhẹ xuống.
Kim Mẫn Khuê nghiêng mặt, nhìn về phía phát ra ánh sáng, vầng trán cao cùng nửa bên mặt hoàn mỹ lập tức đón được ánh trăng nhạt nhòa, yết hầu nổi rõ trên chiếc cổ thon gọn và trắng nõn.
Sau đó, hắn vươn một ngón tay, đặt nhẹ lên đôi môi lành lạnh của Từ Minh Hạo.
… Suỵt.
Khoảng cách giữa cả hai quá gần, cơ thể bị vây trong vòng tay người nọ, tư thế muốn đẩy lại không đẩy được như đang ỡm ờ của mình khiến Từ Minh Hạo cảm thấy hơi khó chịu.
Lúc này, gương mặt tái nhợt của cậu chợt nóng bừng lên.
Trong hành lang yên tĩnh không một tiếng động, đón từng trận gió vùn vụt quét qua, thế mà Từ Minh Hạo lại thấy nóng.
Cậu khẽ mím môi, ngón tay thon dài đẹp đẽ kia liền ấn mạnh hơn một chút, tựa như chới với giữa việc bảo cậu im lặng và mơn trớn vuốt ve.
Vì hành động của đối phương kéo dài, Từ Minh Hạo không khỏi tiết ra một chút nước bọt.
Vài tia sáng của đèn pin quét qua quét lại.
\”Có chuột.\”
\”Còn thuốc chuột đấy, mai vẩy một chút đi.\”
\”Đám học sinh này ra về mà không biết tắt đèn. Ngày mai tôi sẽ hỏi xem lớp nào dùng phòng thí nghiệm.\”
\”Còn lớp nào nữa, là thằng nhóc họ Từ lớp 8 chứ ai, cậu ta suốt ngày mò tới đây làm thí nghiệm, đã bị tôi tóm được mấy lần rồi.\”
\”Họ Từ này rất hiếm gặp, tôi chưa nghe thấy bao giờ, cứ như dòng họ trong tiểu thuyết võ hiệp ấy nhỉ.\”
\”Trước đây tôi đã gặp một thợ sửa xe đạp mang họ này…\”
Bảo vệ tắt đèn, đóng cửa, vừa trò chuyện vừa rời đi.
Đến khi hành lang không còn vang vọng tiếng bước chân của hai người bọn họ, Từ Minh Hạo mới gạt mạnh Kim Mẫn Khuê ra, lùi về phía sau vài bước. Cậu mím chặt môi theo bản năng, trong mắt lộ rõ sự cảnh giác.
\”Xin lỗi.\” Kim Mẫn Khuê rũ mi, kìm nén hơi thở đầy tính xâm lược của mình, nói: \”Bọn họ tới quá nhanh, tôi không kịp báo cho cậu biết.\”
Lông mi của hắn dài lại thẳng, khi cúi đầu khiến người ta nảy sinh ảo giác hắn thật ngoan ngoãn, thật nghe lời. Đối diện với một Kim Mẫn Khuê như vậy, Từ Minh Hạo đành phải nuốt những lời hung hăng vừa định nói ra vào bụng.
\”Cậu không thích người khác đứng sát mình à?\” Thấy người kia im lặng, Kim Mẫn Khuê lùi về phía sau một bước đầy lịch thiệp: \”Cậu xem như vậy đã được chưa?\”
Từ Minh Hạo quả thật không biết phải nói gì.
Kim Mẫn Khuê rất kiên nhẫn, lại lùi thêm nửa bước rồi đứng yên ở đó chờ sự phê chuẩn của người kia.