| Guria | Vì Đó Là Em – Ngoại truyện 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 59 lượt xem
  • 8 tháng trước

| Guria | Vì Đó Là Em - Ngoại truyện 1

Hôm nay, Minseok vừa hoàn thành một ca phẫu thuật, định nghỉ ngơi thì nhận được cuộc điện thoại từ trợ lý của Minhyung.

\”Anh Minseok, không hay rồi!\” Giọng trợ lý đầy lo lắng: \”Sếp Lee gặp tai nạn liên hoàn trên đường đến công ty, hôn mê đến giờ vẫn chưa tỉnh lại!\”

Minseok sửng sốt, bàn tay luôn vững vàng bắt đầu run, nghe trợ lý nói Minhyung đang được đưa đến bệnh viện của mình, cậu vội chạy ra cửa chờ. Chẳng bao lâu sau đã gặp Minhyung đang hôn mê.

Minhyung nằm trên cán, vết thương ngoài da không nghiêm trọng lắm, nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt. Minseok theo sát phía sau, nhìn Minhyung làm kiểm tra với đủ loại thiết bị, sau đó được đưa lên giường nằm, cậu thở phào nhẹ nhõm.

Theo kết quả kiểm tra, Minhyung không gặp nguy hiểm gì đến tính mạng cả, một lúc sau sẽ tỉnh lại thôi.

Cửa phòng bệnh bị gõ, giọng của bác sĩ Hwang – người vừa kiểm tra sọ não của Minhyung vang lên: \”Bác sĩ Ryu, tôi có việc muốn trao đổi với cậu.\”

Minseok dém kỹ chăn cho Minhyung, bước nhẹ chân ra ngoài: \”Bác sĩ Hwang, anh ấy thế nào?\”

\”Sau cú va chạm, một khu vực trong não của cậu ấy trở nên khác với người thường.\” Bác sĩ Hwang đẩy gọng kính: \”Tôi nói vài điểm cậu cần chú ý sau khi cậu ấy tỉnh lại, cậu nhớ nhé.\”

Minseok tập trung lắng nghe những lời bác sĩ nói.

Theo những trường hợp trước đó, người bị va đập ở khu vực não này sẽ bị rối loạn ký ức khi tỉnh lại. Người ngoài không được phép bác bỏ những ký ức \’giả\’ đó mà phải phối hợp với chúng, không thì rất có thể sẽ làm tổn thương não bộ, gây rối loạn ký ức lần hai.

\”Ví dụ nếu Tổng giám đốc Lee tỉnh lại, cảm thấy tôi và cậu là người xa lạ thì cậu cũng phải phối hợp với cậu ấy, vờ như không quen, chỉ mới gặp lần đầu.\”

Bác sĩ Hwang giải thích, đồng thời an ủi Minseok: \”Cậu đừng quá lo, với mức độ va đập của cậu ấy, chỉ cần khoảng một tuần là khỏi hẳn và nhớ ra mọi việc.\”

Minseok hít sâu: \”Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ.\” Minseok đứng một lúc, trầm ngâm giây lát mới mở lời: \”Anh… có nước xịt át mùi pheromone không?\”

Che đi mùi pheromone của Minhyung trên người mình xong, gọi thêm vài cuộc điện thoại cho trợ lý và những người mà ngày thường Minhyung hay tiếp xúc, bấy giờ Minseok mới về phòng bệnh.

Lần này cậu chờ chưa bao lâu đã thấy hàng mi Minhyung run run, hắn mở mắt. Vì không biết bây giờ mình đang mang thân phận gì, Minseok thận trọng không bắt chuyện trước.

Minhyung nhíu mày có vẻ không thoải mái lắm, hắn nhìn sang Minseok: \”Tôi hơi chóng mặt.\”

Giọng Minhyung rất thân thiết, Minseok thở phào nhẹ nhõm, vội giúp Minhyung kê cao gối nằm: \”Bác sĩ nói một thời gian sau sẽ khỏi hẳn, cậu còn nhớ vì sao mình bị va trúng đầu không?\”

\”Hình như tôi đã đỡ cái gì đó giúp cậu, sau đó ngất đi.\” Minhyung nhíu mày nhớ lại:\”Đúng không?\”

Minseok hùa theo: \”Đúng, may nhờ có cậu đó.\” Minhyung nhếch môi: \”Cậu xem có người bạn nào đối xử với cậu tốt như tôi không?\” Minseok sửng sốt, hiểu ra ngay, thân phận bây giờ của cậu là bạn Minhyung!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.