Minseok sửng sốt, vô thức nhìn quanh. Bốn bề vắng lặng, chỉ có cậu và Minhyung.
Minhyung day nhẹ vành tay Minseok: \”Gọi không?\”
\”…Không.\” Minseok quay đầu tránh đi.
Minhyung vẫn day tiếp: \”Không gọi thật à?\”
Minseok lại tránh lần nữa, vành tai mỏng bị Minhyung vờn bấy giờ phủ một lớp đỏ nhạt.
\”Thôi được, không gọi thì thôi.\” Bất ngờ là Minhyung lại vâng lời buông tay ra.
Minseok đang hoài nghi tại sao lần này Minhyung lại chịu thôi dễ dàng như thế, chợt thấy Minhyung nở nụ cười trông đến là xấu xa.
\”Để tối rồi gọi.\” Nói đoạn, Minhyung nhướng mày đầy mập mờ: \”Buổi tối bé con dễ tính với vấn đề xưng hô hơn.\”
Ban ngày ban mặt mà nói năng đen tối, cuối cùng Minseok không nhịn được nữa vung nắm đấm về phía Minhyung, bị hắn ôm trọn vào lòng với nụ cười tươi tắn trên môi.
Lễ cưới tổ chức đúng hẹn, bạn bè người thân đều tập trung trong hội trường.
Minseok và Minhyung mặc trang phục đôi, đứng trên sân khấu nghe MC nói.
\”…Dù giàu sang hay nghèo khó, dù mạnh khỏe hay ốm đau, anh vẫn bằng lòng ở bên anh ấy trọn đời, trao chiếc nhẫn này vào tay anh ấy chứ?\” MC hỏi.
Chiếc nhẫn đã được mang đến, đặt giữa Minseok và Minhyung. Đó là nhẫn đôi nam nam, chỉ cần đeo nhẫn vào tay đối phương là sẽ đặt một dấu chấm tròn hoàn chỉnh cho nghi thức này.
Dưới ánh trăng bạc, ngoại hình Minhyung chẳng có khuyết điểm gì, khuôn mặt điển trai như một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật.
Song, trong mắt anh chàng sở hữu khuôn mặt thu hút ánh nhìn của tất cả Omega giờ đây lại ẩn chứa sự căng thẳng khó giấu.
Hắn cầm một chiếc nhẫn lên, nhìn chằm chằm Minseok không chớp mắt. Minseok dễ dàng đọc hiểu được ẩn ý trong đôi con ngươi đen láy ấy, đó là câu hỏi của Minhyung dành cho cậu: \’Em bằng lòng không?\’
Minseok nháy mắt với Minhyung, cầm chiếc nhẫn kim cương còn lại lên: \”Tất nhiên, em bằng lòng.\”
Đôi mắt như bừng sáng bởi những sắc màu rực rỡ, hắn thấy Minseok vươn tay về phía mình, để hắn đeo chiếc nhẫn đại diện cho tình yêu trọn đời vào ngón tay thon dài của cậu.
Nghi thức trao nhẫn cưới kết thúc, tiếp theo khá là tùy ý, Minseok cùng Minhyung dâng trà cho bố mẹ Minhyung.
Bố mẹ Minhyung đều ăn mặc trang trọng, ngồi ngay ngắn trên ghế, thấy họ đến thì đứng dậy.
Minseok cầm tách, cậu chợt hơi ngượng ngùng trong tình huống này: \”Chú dì…\”
Mẹ Minhyung che miệng cười: \”Còn chú dì gì nữa?\”
Bố Minhyung cũng hừ một tiếng: \”Gọi như vậy là không uống đâu đấy.\”
Minseok sửng sốt giây lát, lí nhí: \”Bố, mẹ.\”
Bố mẹ Minhyung mỉm cười, uống cạn tách trà. Dâng cho người thân xong, tiếp theo là mời bạn bè.
\”Minseok, cậu không biết hồi cấp ba cậu ấy dọa nạt bọn này ghê gớm cỡ nào đâu!\” Hyeonjun đã có men rượu, bắt đầu kéo tay Minseok kể lể: \”Cậu còn nhớ hồi sinh nhật cậu ấy, chúng ta cùng chơi trò Sự thật hay Thử thách không?\”