Cảnh tượng \’bố con hòa thuận\’ không thể tiếp tục, những lãnh đạo công ty khác hoảng hốt rồi nhanh chóng xốc lại tinh thần, vội can ngăn hai bố con.
Họ giật lại ổ bánh mì trên tay bố Minhyung, khuyên nhủ: \”Anh Lee à, có chuyện gì không thể từ từ nói à, sao lại dùng vũ lực chứ?\”
\”Đúng đó, huống chi thằng bé đã là nhân tài xuất sắc nhất trong dàn thế hệ con cháu bây giờ rồi, anh còn bất mãn điểm nào chứ?\”
\”Quá lắm thì có gì về nhà nói, anh thấy đúng không?\”
Lồng ngực bố Minhyung phập phồng mạnh vài lần, cố nén lửa giận. Không thể để người ngoài biết chuyện xấu trong nhà, ông hiểu chứ, chẳng qua ban nãy giận quá nên mất kiểm soát thôi.
\”Được, vậy về nhà nói.\” Bố Minhyung đanh giọng, sau đó lại trợn mắt trừng Minhyung.
Cái trừng này nghĩa là bảo Minhyung hãy suy nghĩ kỹ càng rồi giải thích mọi chuyện đi, ấy vậy mà Minhyung vẫn đứng trơ ra đó, trông chẳng có vẻ gì là hối hận nhận lỗi, tỏ rõ ý: \’Bất kể ở đâu, suy nghĩ và lời nói của con đều không thay đổi, con phải ở bên Minseok.\’
Bố Minhyung nào còn tâm trạng tham gia tiệc tùng gì nữa chứ, ông tức tốc cùng Minhyung ra ngoài.
Lúc đến đây hai bố con mỗi người mỗi xe, khi về cũng tự lên xe mình, hùng hổ lái về nhà.
Minhyung ngồi trong xe gửi tin nhắn cho Minseok, thế nên khi họ đến nơi, Minseok và mẹ Minhyung đã chờ sẵn trong phòng khách.
\”Mọi người về phòng hết đi, hôm nay tôi phải nói chuyện đàng hoàng lại với thằng con hư đốn này!\” Bố Minhyung giận sôi máu.
\”Cần gì phải vậy chứ.\” Mẹ Minhyung đã có chuẩn bị trước, bà bưng ly nước trà mà bố Minhyung thích uống nhất, vừa pha xong còn nóng hổi đến cho ông: \”Mấy đứa nó vui vẻ hạnh phúc bên nhau, anh trưng bộ mặt này ra làm gì, muốn ngăn cấm chúng nó đến với nhau sao?\”
\”Đây là vấn đề ngăn cấm à!\” Bố Minhyung vỗ mạnh lên bàn: \”Thằng ranh này canh me Minseok nhà người ta từ lâu rồi! Tôi nghĩ xem… có phải cậu đã thèm khát người ta ngay từ lần đầu tiên dẫn về nhà rồi không!\”
Minhyung chẳng hề che giấu, gật đầu ngay tắp lự: \”Đúng, chứ ai rảnh mà dẫn về nhà, chẳng phải chỉ cần thuê phòng bên ngoài giúp cậu ấy là được rồi sao?\”
Minseok: \”…\”
Dù biết nhưng vẫn khá chấn động khi nghe Minhyung nói ra trước mặt mình.
Rõ ràng bố Minhyung đã chịu cú sốc lớn, ông đứng bật dậy khỏi sofa, đi vòng quanh tìm xem có thứ gì để đánh thằng ranh Minhyung này không.
Minseok nhân lúc này bước đến chắn trước mặt Minhyung, dời họng súng lên người mình: \”Thật ra chính cháu đã phá vỡ mối quan hệ bạn bè trước, nếu cháu không làm, chưa chắc sẽ đến bước này, chú giận gì cứ trút hết lên người cháu đi ạ.\”
Sao Minhyung có thể ngồi yên để Minseok chịu tổn thương chứ, hắn nhìn bố mình với vẻ cảnh giác, tay kia kéo Minseok ra sau lưng, mình thì bước lên chắn trước mặt Minseok.
Nghe thấy lời Minseok nói, vẻ mặt bố Minhyung trơ ra một lúc.
Sau đó ông chẳng thèm tìm dụng cụ thích hợp nữa, dứt khoát khom lưng cởi chiếc dép dưới chân ra, mất hết hình tượng Tổng giám đốc nhà cao cửa rộng.