Bầu không khí im lặng một cách kỳ diệu.
Tất nhiên hoa hồng không xấu chút nào, sau khi biết nó là của Minseok mua tặng mình, Minhyung cảm thấy đây là loài hoa đẹp nhất trần đời.
Vấn đề là hắn phải giải thích với Minseok thế nào đây, hắn tưởng hoa này là của kẻ khác tặng Minseok, ra được Minseok mang về?
\”Xấu quá, vứt đi.\” Minseok định giật lại bó hoa hồng đỏ Minhyung còn cầm trên tay, Minhyung thấy thế lập tức giấu ra sau lưng, không cho Minseok mang đi.
\”Đẹp mà, Minseokie có khiếu thẩm mỹ ghê.\” Minhyung nuốt ngược những lời mình vừa nói không bao lâu vào trong bụng, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: \”Mua hoa ở đâu đẹp thế, lần này bạn ra ngoài là để mua hoa hồng cho anh sao?\”
Minseok vẫn cười nhạt: \”Em không có lòng thành, chỉ chọn bừa một bó cho bạn thôi, dù sao nói ra ngoài cũng bị người ta cười, bây giờ em mang đi vứt vậy.\”
\”Ai dám cười, ai cười chứng tỏ kẻ đó không biết thưởng thức cái đẹp, rõ ràng hoa hồng đỏ là loài hoa thích hợp nhất để tặng cho người yêu!\” Minhyung vẫn giữ trơ mặt ra.
\”Hừ.\” Minseok đẩy Minhyung, nói giọng lạnh tanh: \”Em phải tắm rồi ngủ bù một giấc, bạn cũng ngủ với em, đừng tưởng thức trắng vài ba ngày là giỏi, chết rồi em không dọn xác cho bạn đâu.\”
Lúc này tất nhiên Minseok nói gì Minhyung cũng hùa theo, nghe lời vô điều kiện.
Hắn cắm hoa vào bình với dáng vẻ nâng niu, sau đó đi lấy đồ ngủ cho Minseok, dõi mắt nhìn Minseok vào phòng tắm.
Tiếng nước bên trong vang lên, Minhyung lắng tai nghe, giống như bao lần Minseok tắm trước đây, mọi thứ thật sự quá kỳ diệu, đến tận bây giờ mới có cảm giác chân thật.
Hình như Minseok không giận hắn.
Thậm chí sáng dậy còn mua hoa tặng hắn.
Ngày thường Minhyung chẳng nhớ gì về những lời mình từng nói khi say, chẳng qua lần này từ lúc say đến tận khi tỉnh hắn đều không ngủ, nên cũng nhớ rõ tất cả những chuyện đã xảy ra.
Hắn trói Minseok lại, ép Minseok phải quan hệ với mình, hơn nữa còn cho Minseok biết bí mật mà mình hằng che giấu.
Mọi âm mưu của hắn, mọi rắp tâm của hắn.
Sau khi đầu óc tỉnh táo lại, hắn nhận ra mình đã mắc một sai lầm to lớn, thậm chí còn hoài nghi khi ấy có phải lần cuối cùng hắn được gần gũi Minseok như thế hay không.
Nên hắn nào dám ngủ, hắn sợ mình mà chợp mắt, thức dậy sẽ không được gặp lại Minseok nữa. Nhưng bây giờ Minseok lại không giận hắn!
Minhyung hí hửng đi vài vòng trong phòng khách rồi khảy nhẹ những đóa hoa hồng mà Minseok tặng đang được cắm trong bình.
Đếm từng cánh hoa, Minhyung chợt nhớ hồi mình học cấp hai, mọi người thường dùng trò đếm cánh hoa để đoán xem người ấy có thích mình hay không.
Lúc đó hắn khịt mũi khinh bỉ, cảm thấy vừa buồn cười vừa mê tín, đầu óc có vấn đề mới đi tin chuyện nhảm nhí này.
Nhưng bây giờ Minhyung lại vô thức đếm y hệt như vậy.
Minseok thích mình, Minseok không thích mình, Minseok thích mình… không thích mình.