| Guria | Vì Đó Là Em – Chương 66 : Suy nghĩ và quyết định – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 27 lượt xem
  • 8 tháng trước

| Guria | Vì Đó Là Em - Chương 66 : Suy nghĩ và quyết định

Sự hoài nghi thoáng qua trong lòng Minhyung, hắn ngồi xổm xuống, đến gần Minseok đang nằm trên sofa.

Tầm mắt Minseok đặt trên mặt Minhyung một lúc, sau đó nhanh chóng dời đi.

Minhyung nhíu mày muốn sờ mặt Minseok lần nữa, nhưng lại bị Minseok né tránh.

Minhyung chưa từng bị Minseok đối xử lạnh nhạt như vậy, tay hắn khựng lại giữa không trung. Minhyung dịu giọng dỗ dành: \”Sao vậy, tâm trạng bạn không vui à?\”

Minseok lặng thinh.

Minhyung bèn tiếp tục: \”Có ai bắt nạt bạn sao, để anh điều tra.\”

Minseok không muốn liên lụy người khác, bấy giờ mới lên tiếng: \”Không có.\”

\”Thật không? Vậy tại sao bỗng dưng lại như vậy?\” Minhyung gặng hỏi.

Minseok im lặng, cậu cụp mắt xuống không để mình có cơ hội nhìn rõ mặt Minhyung.

Minhyung nhìn Minseok hồi lâu, rướn người sang muốn hôn Minseok.

Lần này Minseok nâng tay chắn mặt hắn.
\”…Em bị cảm nhẹ, ngủ không đủ giấc hơi khó chịu, mấy ngày tới bạn đừng trêu em.\”

Cảm?

Minhyung ngờ vực, nhưng vẫn đứng lên, vào phòng bếp nấu nước gừng giải cảm cho Minseok.

Minseok nằm một lúc rồi cũng theo vào bếp, định cản Minhyung: \”Bạn nghỉ ngơi đi, không cần giúp em đâu, em muốn uống gì sẽ tự làm lấy.\”

Nước trong nồi được đun vang lên những tiếng lách tách nho nhỏ, mùi gừng lan tỏa khắp gian bếp.

Minseok định cầm dao, nhưng ngón tay chưa chạm được cán dao đã bị Minhyung kéo từ phía sau, sau đó dùng sức đẩy nhẹ cậu ra phòng bếp.

Minhyung kéo cửa phòng bếp lại, Minseok đi quanh quẩn bên ngoài một lúc, cuối cùng chỉ đành chịu thua ngồi về sofa.

Không bao lâu sau, Minhyung đã nấu xong nước gừng thêm ít đường, rót vào ly mang ra cho cậu: \”Bạn uống nhân lúc còn ấm nhé.\”

\”Cảm ơn.\” Minseok nói lời khách sáo, cậu nhận ly, ngón tay không hề chạm vào tay Minhyung.

Minhyung híp mắt, khom người giữ chặt bờ vai muốn tránh đi của Minseok: \”Bạn khách sáo với anh làm gì?\”

Minseok không đáp, chỉ cầm chặt cái ly.

Minhyung cũng chẳng làm gì nữa, buông cậu ra để cậu uống nước gừng trước.

Uống xong, Minhyung hỏi: \”Ngon không?\”

Thật ra rất ngon, Minhyung đã quá rành khẩu vị cậu, độ ngọt vừa phải, dù cậu không thích ngọt lắm cũng uống được. Độ ấm cũng chỉ hơi nong nóng vừa miệng, không gây bỏng lưỡi.

Trước đây cậu những tưởng sự tỉ mỉ này đến từ tình yêu thương, nhưng giờ đây Minseok mới nhận ra, có lẽ nó bắt nguồn từ mục đích khác không thể nói.

\”…Ngon.\” Minseok đáp thật khẽ.

\”Anh không tin, trừ khi bạn cho anh nếm thử.\” Nói đoạn, Minhyung vươn một tay cố định cằm Minseok, nâng mặt cậu lên, khom người xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.