Với Minseok, những tháng ngày ở bên Minhyung trôi qua rất nhanh. Thường thì Minhyung đều nhường nhịn cậu, chỉ có một vài trường hợp đặc biệt, như kỳ động dục.
Cứ mỗi lần đến kỳ động dục, Minseok đều sẽ như miếng thịt béo bở trong nồi, bị lật qua lật lại \’chiên\’ hết lần này đến lần khác.
Minhyung trong kỳ động dục quá sung mãn, tinh thần và suy nghĩ cũng khác thường, Minseok đã nhận ra điều này vào kỳ động dục đầu tiên cậu tiếp xúc với hắn, bây giờ ở bên nhau, Minhyung càng bạo hơn.
Sau vài lần, Minseok cũng dần mò mẫm được một vài quy luật biểu hiện của Minhyung trong kỳ động dục, dù Minhyung không nói, nhưng cậu cũng đoán ra đại khái Minhyung đã đến kỳ động dục hay chưa.
Hôm ấy tan học cùng Minhyung về nhà, vừa đóng cửa, Minseok đã bị Minhyung ôm trọn vào lòng.
\”Bác sĩ Ryu, anh bệnh rồi.\” Giọng Minhyung có vẻ ủ ê.
\”Bạn bị bệnh?\” Minseok sửng sốt, vô thức sờ trán Minhyung, cũng may thân nhiệt bình thường, không sốt.
\”Vậy không khỏe chỗ nào?\” Minseok hỏi tiếp.
\”Tim anh khó chịu quá.\” Minhyung siết chặt vòng tay đang ôm Minseok: \”Chỉ cần một ngày không gặp bác sĩ Ryu thôi, nó đã chẳng chịu làm việc rồi. Bây giờ gặp mặt thì làm việc quần quật cứ như muốn anh trả gấp mười lần lương cho nó vậy.\”
Minseok: \”…\”
Minhyung vẫn lan man: \”Còn người anh em của anh cũng khó chịu nữa, nhưng nó không chịu khám bác sĩ khác, cứ khăng khăng bảo bác sĩ khác không chữa khỏi được cho nó, chỉ mỗi bác sĩ Ryu mới giúp nó phun mầm bệnh ra được thôi, còn phun được nhiều lần nữa.\”
Minseok: \”…\”
Minhyung đè tay lên sau gáy Minseok: \”Bác sĩ Ryu, làm sao mới chữa khỏi được bệnh này của anh đây?\”
Minseok đáp với vẻ mặt vô cảm: \”Hết thuốc chữa rồi, chờ chết đi.\”
Sao Minhyung có thể ngoan ngoãn chờ chết được, hắn vác Minseok lên bước vào phòng tắm.
Trong quãng đường ngắn ngủi này, Minseok lấy điện thoại một cách bình tĩnh như đã quen từ lâu, gửi tin nhắn cho bạn cùng lớp của mình và của Minhyung, nhờ họ xin nghỉ giúp ba ngày với lý do kỳ động dục.
Vừa gửi xong, điện thoại đã bị vứt sang một bên, Minhyung hôn tới tấp, cướp đi toàn bộ sự chú ý của cậu.
Kỳ nghỉ đông đầu tiên kể từ khi xác định quan hệ, thật ra Minseok hơi do dự về việc có nên đến nhà Minhyung đón năm mới hay không.
Trước đây cậu chỉ xem Minhyung là bạn, nên vẫn chịu đựng được áp lực khi cùng gia đình Minhyung đón Tết, nhưng bây giờ quan hệ giữa cậu và Minhyung đã thật sự không còn trong sáng nữa.
\”Sợ gì, kết quả tệ nhất là bạn và anh cùng bị đuổi ra khỏi nhà thôi.\” Minhyung chẳng hề hoảng hốt: \”Tiền anh kiếm được đủ để mua nhà bạn thích rồi, không để bạn ngủ gầm cầu đâu.\”
\”Đây là vấn đề ngủ gầm cầu hay sao?\” Minseok vỗ Minhyung, muốn hắn tỉnh táo hơn.
Cậu còn nhớ đoạn phỏng vấn bố Minhyung mà trước đây từng xem trên ti vi, rõ ràng bố Minhyung cũng là một Alpha truyền thống, không thể chấp nhận việc đối tượng của Minhyung thuộc giới tính nào khác ngoài Omega.