Minseok nghe thấy những lời tức giận không dám tin của Jisung, Jisung phẫn nộ bỏ đi, Minhyung chẳng hề có ý định đuổi theo mà vẫn tiếp tục đi tìm Minseok trong vườn hoa.
Minseok không có pheromone, dù mũi Minhyung thính cách mấy cũng chẳng thể xác nhận rõ vị trí của Minseok, lúc này cũng rời đi theo một con đường khác.
Minseok nào dám thở mạnh, cậu tức tốc rời khỏi hiện trường, vờ như mình chưa từng đặt chân đến đây.
Không bao lâu sau, Minseok thấy Minhyung đi tới. Rõ ràng mới chỉ xa nhau chưa tới nửa tiếng, nhưng tâm trạng đã cách biệt trời vực.
Minseok nhìn lảng sang chỗ khác, không hiểu sao lại hơi ngượng, bèn chuyển qua quan sát những đóa hoa tươi thắm đang nở rộ khoe sắc.
\”Hoa này thơm ghê.\” Minseok chỉ vào đóa hồng rực lửa: \”Cậu muốn ngửi thử không?\”
Minhyung đến gần rồi nhăn mặt chê: \”Khó ngửi.\”
Khó ngửi á?
Minseok ngờ vực ghé đến ngửi thử, hương hoa hồng nồng đượm thế mà Minhyung lại không thích nhỉ.
Cánh hồng yêu kiều tươi tắn, chàng trai với đóa hoa làm nền tạo nên bức tranh đẹp đến hớp hồn, khiến tim Minhyung rung động mãi thôi.
\”Pheromone của tôi thơm hơn nó nhiều.\” Minhyung trầm giọng.
Minseok: \”…\”
Mùi hương nồng nàn lan tỏa trong không khí dưới bầu trời đêm, đầu ngón tay Minseok cũng vương một ít.
Bấy giờ trên người cậu nào còn pheromone của Minhyung nữa, chỉ toàn mùi khác thôi.
Minhyung kéo Minseok tới gần, nói khẽ: \”Nhân lúc chỗ này không ai, cho tôi cắn một cái nhé.\”
Thông thường thì sau khi nghe Minhyung nói thế, Minseok sẽ xoay người lại, cúi đầu để Minhyung cắn gáy mình.
Song, bấy giờ Minseok vẫn đứng im đó không phản ứng.
\”Sao vậy?\” Minhyung hỏi.
Minseok lặng thinh, cậu nhìn đóa hoa diễm lệ rồi lại nhìn Minhyung.
Cảnh tượng Minhyung ra mặt cho cậu vẫn còn rõ như in, làn sóng mà viên đá tạo ra trong tim cũng chưa lắng xuống.
Cậu muốn tiếp xúc thân mật hơn nữa.
\”Chỗ này không có máy sưởi, mùa đông đứng bên ngoài bị cắn hơi đau, đổi cách khác được không?\” Minseok ướm lời: \”Hoặc vào nhà rồi cắn.\”
Minhyung sửng sốt, bác bỏ ngay đề nghị vào nhà.
Hắn vốn dĩ đã rất khó được dịp hôn Minseok, lần nào cũng phải vắt óc tìm lý do chính đáng.
Bây giờ Minseok chủ động lên tiếng, tất nhiên hắn không thể để vụt mất cơ hội này rồi.
\”Thôi, mùa đông vết thương khó lành, tạm đổi cách khác vậy.\” Nói đoạn, Minhyung đến gần.
Tiếp theo là bờ môi đụng chạm âu yếm, và sức mạnh mà Minseok quen thuộc.
Minseok không nhắm mắt như thường ngày, cậu lén lút hé mắt ra khi hôn.