| Guria | Vì Đó Là Em – Chương 49 : Kì động dục kết thúc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

| Guria | Vì Đó Là Em - Chương 49 : Kì động dục kết thúc

Alpha trong kỳ động dục rất nguy hiểm, dù Minhyung đã bị trói cả tay chân nhưng vẫn dễ dàng chiếm được quyền chủ động, kiểm soát nụ hôn này.

Pheromone mùi đất hòa cùng hương cỏ xanh sau mưa cuồn cuộn qua môi răng Minseok, rồi lại men theo nước bọt đi vào cơ thể, khiến toàn thân Minseok nhuốm đầy hương vị của Minhyung.

Rất nhạt, rất ít, không giống mùi hương tỏa ra từ bên trong cơ thể chút nào cả. Chỉ cần rời khỏi căn nhà này, đi ra ngoài dạo một vòng, những pheromone kia sẽ dần tan đi cho đến khi biến mất hoàn toàn.

Khát vọng đang gào thét được thỏa mãn phần nào, nhưng ngay sau đó lại bị thay thế bởi một ham muốn khác mãnh liệt hơn.

Chưa đủ, vẫn chưa đủ.

Hắn muốn Minseok mang mùi pheromone của hắn suốt cả ngày, bất kể đi đâu làm gì, chỉ cần có ai đó đến gần đều sẽ ngửi thấy mùi pheromone của hắn, biết được quan hệ giữa hắn và Minseok.

Nhưng bây giờ tay chân bị trói chặt, hắn nào có thực hiện ước mơ viễn vông này.

Dù hắn được tự do chăng nữa cũng chưa đến lúc làm chuyện đó, điều duy nhất hắn làm được chỉ vỏn vẹn là hôn sâu hơn, nồng nàn hơn.

Minseok khom người lâu hơi mỏi, chỉ đành chủ động tấn công tìm kiếm cơ hội.

Cậu cắn nhẹ Minhyung, tay đột nhiên ra sức, Minhyung chợt ngừng động tác, cuối cùng cũng kết thúc lần giúp đỡ này.

Phòng ngủ được bao trùm bởi bầu không khí tĩnh lặng, hộp khăn giấy được đặt ở đầu giường, Minseok rút vài tờ ra lau tay.

Minhyung khép hờ mắt, qua hàng mi đen, hắn nhìn thấy vành tai đỏ ửng của Minseok.

Hắn cũng chẳng ngờ Minseok lại bằng lòng giúp mình thỏa mãn, còn chịu hôn hắn vào giây phút ấy.

Có lẽ vì cảm thấy đây chỉ là một lần giúp đỡ bình thường, hoặc thấy hắn đáng thương, nhưng… phải chăng điều này chứng tỏ rằng Minseok không phản cảm với hắn, chí ít thì cậu sẽ không thấy ghê tởm khi cùng hắn làm chuyện này?

Minseok lau tay xong, chờ đến khi không còn lúng túng nữa mới giúp Minhyung chỉnh trang lại quần áo.

Song, Minseok vừa kéo quần Minhyung lên, chợt thấy \’đối tượng\’ mình vừa giúp đỡ ban nãy đã lần nữa ngóc đầu sống dậy.

Hai má Minseok đỏ bừng, khó tin vô cùng: \”Cậu như vậy quá… tốc độ sống lại nhanh quá vậy?\”

Nếu cậu chỉ vùi đầu giúp đỡ Minhyung, thế chẳng phải sẽ gần như không có thời gian nghỉ ngơi sao, làm việc quần quật suốt hai bốn giờ?

\”Không sao, khỏi quan tâm tôi trong khoảng thời gian ngắn sắp tới, đặc tính sinh lý thôi, đã dễ chịu hơn ban nãy nhiều rồi.\” Giọng Minhyung khàn đi vì vừa xong chuyện ấy, hắn nhích người kề sát vào Minseok đang đứng bên giường, tựa đầu mình lên chân Minseok: \”Tôi cũng không muốn cậu cực nhọc, mỗi ngày giúp tôi ba lần là được, thấy sao?\”

Minseok: \”Ừm, cậu nghỉ ngơi trước đi.\”

Minhyung không nghỉ ngơi, hắn đang hưng phấn lắm, thế là cứ bám rịt lên người Minseok đòi cậu nói chuyện với mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.