Cúc áo sơ mi rất mong manh, quần áo Minseok mặc cũng chẳng phải nhãn hiệu đắt tiền gì nên nào chịu đựng nổi.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, áo sơ mi của Minseok đã xộc xệch đến thảm thương.
Da thịt kề cận, khoảnh khắc chạm vào nhau, Minseok tức thì cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể Minhyung. Dù đang giữa hè, nhiệt độ này cũng cao bất thường.
Minseok nhíu mày: \”Cậu sao vậy, bệnh à?\”
Minhyung không đáp, hắn bắt đầu dồn sức, buộc tay Minseok phải di chuyển. Chỉ cần hắn muốn, Minseok sẽ chẳng tài nào phản kháng được hắn.
Đây là sức mạnh tuyệt đối, hắn có thể làm bất kỳ chuyện gì mình muốn mà không bị Minseok ngăn cản.
Minhyung nắm rồi nâng cằm Minseok lên, để hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
Minseok không thấy rõ cảm xúc trong mắt Minhyung, nhưng bản năng khiến cậu sợ hãi.
\”Cậu mang pheromone của kẻ khác về ngôi nhà này.\” Giọng Minhyung rất trầm: \”Nơi này chỉ được phép chứa pheromone của mình tôi thôi. Minseok, cậu hiểu không?\”
\”Tôi…\”
Minseok muốn bảo giờ mình sẽ đi tắm, nhưng chỉ kịp thốt ra một chữ, những lời còn lại đã bị nghẹn trong họng.
Lần này Minhyung tấn công dồn dập hơn bao giờ hết, nếu ví rằng trước đây chỉ nghiêm túc làm theo các bước, thì lần này lại loạn xạ cả lên.
Cằm Minseok vẫn bị Minhyung khống chế, thậm chí miệng cậu còn chẳng được tự do, nước bọt tràn qua khóe môi, chảy lên tay Minhyung.
Nhưng dường như Minhyung không hề để tâm, lực tay vẫn chưa có dấu hiệu thả lỏng.
Đến khi mặt Minseok đỏ bừng do thiếu oxi, từng ngóc ngách trong khoang miệng đều vương đầy mùi pheromone của mình, Minhyung mới chịu thả tay, rời môi đi cho Minseok được tự do hít thở.
Không bị kìm kẹp nữa, Minseok vô thức muốn dùng mu bàn tay lau nước bọt, bỗng Minhyung lại đến gần, đặt môi lên nơi Minseok muốn lau.
Da đầu Minseok tê dại, nửa bên người sượng cứng, giơ tay đẩy mạnh Minhyung ra. Minseok vừa thở dốc lau miệng, vừa nhìn chằm chằm Minhyung.
Kỳ lạ, rất kỳ lạ.
Đây không phải trạng thái bình thường của Minhyung. Còn kỳ lạ hơn cả hôm Minhyung uống say nữa!
Tính chiếm hữu tuyệt đối về lãnh địa của mình, không cho phép pheromone của bất kỳ ai xuất hiện trên địa bàn của cậu ấy.
Tự dưng trở thành người thích hôn, suốt cả quãng đường về nhà đều cần tiếp xúc da thịt, dễ cáu kỉnh, hành vi quái lạ.
Và cả cậu Omega vừa thấy Minhyung đã sợ sệt bỏ chạy. Những lời Hyeonjun từng nói chợt vang vọng trong đầu Minseok.
Hyeonjun bảo rằng, kỳ động dục của Minhyung vô cùng nguy hiểm, có lẽ do ngày thường kìm nén quá lâu nên trong kỳ động dục, dù là ai chăng nữa cũng sẽ bị cậu ấy ôm hôn, dặn cậu khi phát hiện ra Minhyung đến kỳ động dục phải rời khỏi đây ngay, đừng ở chung nhà với Minhyung.