| Guria | Vì Đó Là Em – Chương 40 : Không bỏ qua một ai – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 3 lượt xem
  • 8 tháng trước

| Guria | Vì Đó Là Em - Chương 40 : Không bỏ qua một ai

Minseok không đáp, cậu nhìn Minhyung trong im lặng và hoang mang.

Minhyung đứng dậy, đặt một tay lên vai cậu, nửa ôm vào lòng bước thật chậm về phía trước.

\”Cậu ở đây, khoan nhắc tới những kẻ xấu, nhưng chắc chắn sẽ có chuột gián thôi. Nhỡ chúng cắn hỏng quần áo sách vở thì lại phải tốn tiền mua mới? Không đáng chút nào.\” Giọng Minhyung rất dịu dàng.

Minseok vẫn không lên tiếng, nhưng nước mắt đã ngừng rơi.

Cậu bị Minhyung ôm xuống cầu thang, nghe Minhyung lải nhải bên tai: \”Nhà tôi không tốt hơn nơi này sao? Chí ít nơi đó không có chuột gián gì cả, cậu cứ ở căn phòng bên cạnh tôi, hoặc ngủ cùng với tôi, tôi còn có thể cung cấp dịch vụ chu đáo sáng gọi dậy đi học, giúp cậu học từ sáu giờ sáng tới mười hai giờ đêm luôn.\”

Minseok im lặng vài giây, cuối cùng đã bật cười. Cậu lau nước mắt, cười mắng: \”Học kiểu này không cần ngủ nghỉ ăn cơm à?\”

Minhyung quay đầu nhìn Minseok, hàng mi cậu còn đọng nước mắt, khiến người ta muốn chạm vào xem có cảm giác gì, nhưng chỉ có thể nhịn.

\”Thôi được, hè nên lười một chút, mười giờ chúng ta mới dậy, sau đó chơi game.\”

Minhyung bảo: \”Quyết định vậy đi.\”

Minseok vẫn cười, nhưng lại lắc đầu.
\”Làm phiền cậu lắm, tôi sẽ ở một nơi tốt hơn, rồi tranh thủ đi làm thêm trong hè, chắc cũng kiếm được một ít.\”

Nghe thấy những lời này, Minhyung dừng bước.\”Cho tôi một lý do cậu không theo tôi về, hoặc tôi sẽ trói cậu mang về.\”

Minhyung đanh mặt: \”Nếu cậu cảm thấy ở nhà tôi ngại quá thì cứ cho nợ trước, giờ cậu chưa có tiền, nhưng sau này đi làm rồi tất nhiên sẽ có, đến đó hẵng trả cho tôi. Nhưng nếu cậu còn chẳng tìm ra được cái cớ nào tốt hơn, vậy đừng trách tôi không khách sáo.\”

Vẻ mặt của Minhyung trông rất hung hãn, nếu là ai không thân nhìn thấy Minhyung như vậy, có lẽ sẽ bị dọa cho nhũn chân mất.

Nhưng Minseok hiểu Minhyung chỉ vì muốn tốt cho mình mà thôi, nên cậu không hề sợ hãi, chỉ giải thích một cách nhẹ nhàng.

\”Tôi nhớ Hyeonjun từng nói người nhà cậu nghiêm khắc lắm.\” Minseok nói.

Minhyung hiểu ra: \”Cậu lo họ nói cậu? Không đâu, cậu giỏi hơn Hyeonjun nhiều, cậu ta đến tìm tôi chơi, nhà tôi còn chưa nhốt cậu ta lại ép phải học mà. Họ nghiêm khắc với tôi chứ không nghiêm khắc với bạn bè tôi đâu.\”

Giọng Minhyung rất hời hợt: \”Trừ khi cậu gả cho tôi thì họ mới áp đặt cậu vào những tiêu chuẩn nghiêm ngặt, giờ cậu rảnh hơi quan tâm mấy chuyện này làm gì.\”

Minseok nao nao: \”Vậy sau này cậu muốn yêu đương hẹn hò sẽ khó khăn lắm nhỉ, nhỡ bố mẹ cậu không thích đối tượng của cậu thì sao?\”

Minhyung ôm chặt Minseok hơn, tiếp tục xuống cầu thang: \”Sao trăng gì, đâu thể để người đó chịu uất ức được. Nếu bố mẹ tôi không chấp nhận, tôi đành tự ra ngoài khởi nghiệp thôi, để người đó không cần dè dặt hay kiêng kỵ ai cả.\”

Bấy giờ họ đã ra khỏi ngõ hẻm, Minhyung cười nói: \”Tôi cũng đâu hẹn hò, cậu đứng đây nghe tôi nói linh tinh cũng chẳng nghĩa lý gì, tôi không có đối tượng để bố mẹ làm khó làm dễ. Không chừng khi thấy tôi bảy mươi, tám mươi tuổi rồi mà còn độc thân, họ sẽ bảo tôi tìm bừa một người cũng được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.