Vừa về lớp không lâu, Minhyung và Hyeonjun bị gọi vào văn phòng. Ban đầu khi nghe tên mình, Hyeonjun còn căng thẳng lắm, nhưng biết Minhyung cũng vào cùng, cậu ta hăng hái lên ngay.
\”Thường thì đi với cậu đều là chuyện tốt, có phải thầy thấy tôi thông minh quá, nên muốn tập trung đào tạo tôi?\” Hyeonjun hí hửng ảo tướng.
Minhyung hờ hững: \”Mắt cậu còn thao láo mà sao bắt đầu nằm mơ giữa ban ngày rồi vậy.\”
Hyeonjun: \”…\” Không cần thằng anh em này nữa.
Đến văn phòng, cuối cùng họ đã hiểu mục đích của thầy chủ nhiệm.
\”Lần này gọi các em tới là muốn thương lượng chuyện ký túc xá của các em.\” Thầy chủ nhiệm hiền hòa rằng: \”Lớp chúng ta chỉ còn mỗi phòng của các em có chỗ, các em có đồng ý thêm một người bạn cùng phòng không?\”
Hyeonjun chắng sao cả, nhưng cậu ta biết Minhyung không hề muốn có thêm bạn cùng phòng mới.
Thay vì hy vọng Minhyung nhượng bộ đồng ý, còn chẳng bằng đi ước cây sắt nở hoa kìa. Hyeonjun nghĩ thế, chợt nghe Minhyung hỏi: \”Đã khai giảng một thời gian, sao lại đột nhiên có người vào ký túc xá?\”
\”Vì đây là bạn mới chuyến tới.\” Thầy chủ nhiệm cười ha hả: \”Cậu ấy là Beta, không có pheromone, sẽ không xung đột pheromone với các em, vả lại cũng sạch sẽ thích giữ vệ sinh, có suy nghĩ thêm không?\”
\”Người mới chuyển tới… là Minseok à!\” Cuối cùng Hyeonjun đã hiểu ra, mừng rỡ vỗ đùi đen đét: \”Được chứ, được…\”
Hyeonjun nói một nửa thì lặng thinh, bởi cậu ta sực nhớ dù mình đồng ý cũng chăng được gì, Minhyung mới là người ra quyết định cuối cùng. Tuy Minhyung ở ký túc xá, nhưng hắn không thích chỗ ồn ào.
Trước đây gia đình hắn quyên tặng hẳn một tòa lầu cho trường, trường cũng cố hết sức đáp ứng nguyện vọng nhỏ này Minhyung, cho Minhyung một phòng ký túc xá riêng. Còn Hyeonjun là bạn nối khố của Minhyung, sau khi biết điều kiện phòng ký túc xá của hắn thì hết sức ngạc nhiên, bèn giở đủ chiêu trò ăn vạ, thề thốt biết bao nhiêu lần rằng mình sẽ là một người bạn cùng phòng ba tốt, mới được Minhyung bị làm phiền không chịu nối chia cho một cái giường, dọn vào phòng ký túc xá rộng rãi.
Cậu ta đảm bảo, nếu không nhờ tình bạn mười mấy năm qua, Minhyung đã đá bay cậu ta từ lâu rồi. Còn Ryu Minseok là người cướp đi ngôi vị hạng nhất của Minhyung, cũng chỉ mới quen biết
Minhyung được vài ngày, sao Minhyung có thể cho cậu ấy vào cơ chứ?
\”Xem ra Hyeonjun rất chào đón bạn mới, vậy ý kiến của Minhyung thì sao?\” Thầy chủ nhiệm hỏi tiếp, sực nhớ ra một điều, ông thở dài: \”Haiz, nếu em không đồng ý thì chỉ đành để Minseok ở phòng khác thôi. Mấy phòng khác toàn là bạn học xa lạ, chẳng biết Minseok có quen không.\”
Hyeonjun nghe mà tấm tắc trong bụng, chiêu lấy lùi làm tiến này của thầy chủ nhiệm nếu áp dụng cho người khác chưa biết chừng sẽ có hiệu quả, nhưng với Lee Minhyung trái tim sắt đá sẽ chắng có tác dụng gì đâu.
Nếu Minseok thật sự vào ở, thì sau này hắn sẽ chào đón Minseok như một quý nhân, đối xử như với tổ tiên nhà mình, ngày nào cũng bái một cái cầu may! Bên kia, Minhyung nghe những lời này, ngoài mặt vẫn không có cảm xúc gì.