Ôm nhau xong, Minseok và Minhyung về ký túc xá, cậu vừa đi vừa vui vẻ bảo: \”Chơi bóng với cậu thoải mái hơn nhiều so với những cách khác mà trước đây tôi dùng để điều tiết cảm xúc đó.\”
\”Vậy à, trước đây cậu dùng cách nào?\” Minhyung hỏi, hơi mất tập trung.
Minhyung vẫn còn bịn rịn về chiếc ôm ban nãy của Minseok, hắn choàng tay quanh eo Minseok, dáng người cậu hơi gầy, eo cũng thon, ôm vào vừa đủ, thích hợp với hắn lắm.
Điều duy nhất không hài lòng là Minseok chỉ khoác tay tay lên vai hắn, nếu Minseok ôm cổ hắn, ngón tay chạm nhẹ lên tuyến thể sau gáy thì hoàn hảo lắm đây.
Minseok: \”Trước đây khi tâm trạng không tốt, tôi sẽ vẽ để điều tiết lại.\”
Tuyến thể của Alpha như miếng vảy ngược của rồng vậy, không phải cứ muốn là chạm vào được. Nhưng nếu Minseok muốn sờ, hắn sẽ ngay lập tức cúi đầu cho Minseok sờ thêm nhiều lần.
Minhyung thả hồn đi ngày càng xa, ngoài miệng vẫn trả lời Minseok: \”Vẽ gì, cho tôi xem nào.\”
Minseok có lưu trong điện thoại, nghe Minhyung hỏi thế, cậu bèn lấy điện thoại tìm rồi đưa hắn xem.
Minhyung cúi đầu, dẹp bớt những suy nghĩ bậy bạ đang hiện lên. Trên màn hình điện thoại hiển thị một loạt tấm ảnh thu nhỏ, Minseok vẽ đủ thứ, con người, động vật, cả phong cảnh nữa.
Minhyung nhìn mấy tấm ảnh chân dung trong ấy, mở ra xem, nhíu mày.
Đây là một chàng trai, bấy giờ người nọ đang trầm tư, không mặc quần áo.
\”Tại sao không vẽ áo cho người này?\” Minhyung đanh giọng hỏi.
\”Vẽ cơ thể người mà.\” Minseok khó hiểu, nhìn Minhyung: \”Tại sao phải vẽ áo của cậu ấy?\”
Minhyung nghẹn họng.
Hắn cũng từng học tiết Mỹ thuật, biết có nhiều tác phẩm điêu khắc hoặc tranh sơn dầu đều vẽ nhân vật khỏa thân, những tác phẩm ấy không mang sắc thái tình dục nào, chỉ đơn thuần cho mọi người chiêm ngưỡng vẻ đẹp và nghệ thuật của cơ thể con người mà thôi.
Cũng may hắn đã nhanh chóng tìm được lý do: \”Vóc dáng có vấn đề, xấu chết mất, tất nhiên phải vẽ áo vào, chứ lưu trong điện thoại như vậy không mù mắt à?\”
Minseok: \”…\”
Câu này hơi nhiều ý chê, Minseok chọn ra một ý để thể hiện sự bất mãn của mình: \”Vóc người cậu ấy chuẩn lắm, đã ăn đứt chín mươi phần trăm số người khác rồi.\”
Minhyung nhướn mày cười nhạo, trông đến là khinh thường: \”Vậy mà cũng gọi là dáng đẹp, cậu trải đời ít quá rồi đấy.\”
\”Thôi, bữa nào tắm chung đi, tôi giúp cậu mở rộng tầm mắt.\”
Minhyung choàng qua vai Minseok như đôi bạn thân thiết: \”Rồi cậu sẽ biết tại sao tôi nói cậu ta làm mù mắt người nhìn, cậu muốn cải thiện mắt thẩm mỹ thì cứ tìm tôi làm người mẫu này.\”
Minseok: \”…\”
Minhyung à, như vậy ổn thật chứ. Điều gì đã khiến Minhyung chấp nhận hy sinh bản thân, là tình bạn vĩ đại sao.