Ăn xong bát mì, Minseok phát hiện Yongjin không thường có ý bắt chuyện tiếp cận Minhyung nữa. Có lẽ qua vài lần tiếp xúc, nhận thấy thật sự chẳng tài nào đốn gục được tim , nên cậu ta cũng bỏ qua mục tiêu này.
Thực ra Minseok còn hơi lo về trạng thái của Minhyung, có thể thấy Minhyung là một người có điều kiện quá tốt, dù hiện giờ cậu và Minhyung khá thân, nhưng chỉ là bạn bè bình thường, sau này mọi người tốt nghiệp ra xã hội làm việc, không ở cùng ký túc xá, cậu vẫn sẽ cứ cách vài hôm lại gặp Minhyung một lần, để Minhyung cắn một cái hay sao?
Người đi làm đa phần đều đến tối mới về nhà, tương lai Minhyung đâu thể cứ ở với cậu mãi được. Minseok xoa thái dương, cố nén nỗi lo này.
Bây giờ mới cấp ba thôi, Minhyung không định yêu đương âu cũng là điều dễ hiểu, lên đại học rồi, khi mọi người đều bắt đầu tìm kiếm đối tượng, không chừng Minhyung cũng sẽ nhen nhóm suy nghĩ này.
Chai sữa tắm hương sữa đã được mở niêm phong ngay vào ngày hôm sau, Minseok tắm ra, cảm thấy toàn thân đều được bao phủ bởi hương sữa thơm ngát, cậu lên giường nhìn Minhyung bấy giờ cũng đã tắm rửa xong, đang dựa lên đầu giường cầm điện thoại chơi game.
Trên người Minhyungie bây giờ cũng có mùi sữa nhỉ.
Một Minhyung lạnh lùng kiêu ngạo lại mang hương sữa thơm, kỳ diệu đến mức cứ như trông thấy Công chúa Bạch Tuyết khiêu vũ với Tôn Ngộ Không vậy, chẳng tài nào tưởng tượng nổi. Minseok không nén được sự tò mò của mình.
Nếu chỉ vừa quen Minhyung, có lẽ Minseok sẽ kìm lại, nhưng bây giờ biết nhau lâu rồi, lại còn khá thân, Minseok quyết định làm liều một phen.
Minseok lén la lén lút dựa gần vai Minhyung, định ngửi thử. Bờ vai nọ đang phóng to dần thì bỗng có một bàn tay to nắm cằm Minseok.
\”Làm gì vậy.\” Minhyung quay đầu, nhướn mày.
\”Ngửi thử.\” Minseok thật thà nói.
Minhyung áp lòng bàn tay mình lên gò má Minseok, chỗ da nơi ấy ấm áp mịn màng làm sao, khiến hắn chẳng nỡ rời đi.
Minhyung buông tay một cách quyến luyến, nghiêng nửa người trên của mình về phía Minseok, hỏi nhỏ: \”Ngửi gì?\”
Hai người cách rất gần, hương sữa tương tự từ hai cơ thể hòa quyện vào nhau, chẳng rõ của ai nữa. Minseok ngửi thấy mùi sữa trên người Minhyung, vừa thơm vừa thanh, khiến người ta muốn cắn một cái.
Đúng thật là Minhyung không hợp với mùi sữa, nhưng thấy cậu ấy đã gắng hết sức che giấu sở thích thầm kín trong biết bao nhiêu năm qua, Minseok vẫn thốt ra lời khen trái lương tâm: \”Thơm ghê, cậu hợp với mùi sữa lắm.\”
Minhyung: \”…\”
\”Vậy thì tốt.\” Minhyung bật cười: \”Sau này cậu cũng mua chung với tôi đi, để ngày nào tôi cũng ngửi thấy mùi hợp với mình, chứ chai to quá dùng cũng không hết.\”
Minseok gật đầu đầy nghiêm túc, đang định trả lời thì chợt thấy Minhyung xụ mặt hỏi: \”Vậy mùi pheromone của tôi thơm hơn, hay mùi sữa tắm này thơm hơn?\”
Minseok: \”… Mùi pheromone của cậu thơm.\”
Minhyung hừ một tiếng quay đầu đi, môi nhếch thật khẽ.