Minseok dựa lên tường, cánh tay Minhyung chống bên cạnh cậu, sau lưng chẳng còn chỗ lùi, đằng trước lại bị chắn, bị vây trong một không gian nhỏ hẹp giữa đất trời bao la.
Nhưng người đang dồn cậu vào một góc không hề có những hành vi thô bạo mà ngược lại còn rất đỗi dịu dàng, lúc truyền pheromone vào cũng không quên bỏ rơi môi lưỡi của cậu, khiến cậu chẳng thấy khó chịu chút nào.
Hôn mãi mà Minseok vẫn chưa được thả ra, cậu hụt hơi, vươn tay đẩy Minhyung.
Môi dưới bị cắn nhẹ, có vẻ lúc rời khỏi, răng Minhyung đã bất cẩn đụng trúng, hoặc chỉ là ảo giác thôi.
Minhyung lau miệng trông đầy miễn cưỡng, sau khi lau sạch vệt nước bên môi, hắn lên án trước để xua tan bầu không khí mập mờ, lạnh lùng rằng: \”Dâu cậu ăn ngọt quá, không ngon, chua chút ngon hơn.\”
Minseok: \”…\”
\”Lần sau tôi ăn tỏi, đảm bảo không ngọt.\” Minseok đáp với vẻ mặt vô cảm.
Có lần sau nữa à?
Tuy biết Minseok chỉ nói lung tung thế thôi chứ không phải nghiêm túc, nhưng Minhyung vẫn như mở cờ trong bụng.
Hắn kiểm soát biểu cảm trên mặt, lười đào sâu thêm đề tài này: \”Nhưng với cậu thì cách này tốt hơn cách thứ nhất nhiều, ít ra không khó chịu, hồi phục cũng nhanh.\”
\”Đúng.\” Minseok gật đầu.
Minhyung nhíu mày, giả vờ nhượng bộ: \”Tôi có thể chấp nhận thực hiện cả cách thứ nhất và thứ hai mỗi cái 50%, cậu muốn không.\”
Minseok đâu ngờ Minhyunglại bao dung đến thế, cậu kinh ngạc, sau đó bật cười: \”Không cần đâu, nếu không phải trường hợp đặc biệt gì thì cứ cắn tuyến thể thôi.\”
Minhyung nhíu mày chặt hơn, lộ vẻ tôi đã hạ mình chấp nhận rồi mà cậu dám từ chối, rốt cuộc cậu có biết sắp xếp tốt công việc không.
Trước ánh mắt đầy áp lực của Minhyung, Minseok bất đắc dĩ thở dài, giải thích: \”Cũng do tôi là Beta nên không mấy gì có cảm giác về phương diện đó, nếu cậu hôn Alpha hoặc Omega kiểu này, chắc cậu đã…\”
Minseok ngẫm nghĩ, dùng hình ảnh ví von hàm súc: \”Cảm nhận cảm giác huơ gậy đánh nhau.\”
Minhyung: \”…\”
Minhyung khẽ bĩu môi, mắt tối đi: \”Cậu đâu phải Alpha hay Omega, cậu không có cảm giác với tôi nhỉ.\”
\”Tôi cũng là người sống.\” Minseok nói lời uyển chuyển: \”Thi thoảng sử dụng cách này vài ba lần không sao, đừng dùng thường xuyên.\”
Kẻo tích tiểu thành đại, quan hệ bạn bè trong sáng của cậu và Minhyung sẽ biến chất.
\”À, thôi được.\” Minhyung thả tay ra, không áp sát nữa, \”Tùy cậu, cậu chịu cách thứ nhất là được.\”
Lưỡi Minseok vẫn còn tê, cậu vội tìm thứ gì để xoa dịu cảm giác này nên không để ý ánh mắt của Minhyung.
Như đôi mắt của một con sói đang náu mình rình rập, chờ đợi thời cơ thích hợp để ra tay.
Nên… lúc hắn hôn Minseok, Minseok cũng có cảm giác phải không.
Minhyung nhếch mép, sau đó trở lại bình thường.