| Guria | Vì Đó Là Em – Chương 30: Mùi pheromone – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 8 lượt xem
  • 8 tháng trước

| Guria | Vì Đó Là Em - Chương 30: Mùi pheromone

Trái tim Sunoo vỡ tan tành, nó chạy tới, trong đầu vẫn đang suy nghĩ nguyên nhân tại sao anh Minhyung lại nắm tay anh Minseok.

Chắc chắn là vì anh Minseok sợ, nên anh họ mới nắm tay để bảo vệ anh ấy.

Sunoo chạy ào đến nắm bàn tay còn lại của Minseok, dõng dạc hô: \”Minseokie hyung đừng sợ, em cũng bảo vệ được anh nè!\”

Minseok: \”…\”

Nhóc này có mắt nhìn chút được không.

\”Bảo vệ? Em có giỏi như anh không?\” Minhyung điềm tĩnh cúi đầu nhìn Sunoo còn chưa cao bằng eo mình.

Sunoo đáp giọng ỉu xìu: \”Không.\”

\”Vậy em nắm cái gì.\” Minhyung hờ hững nói, \”Theo định luật bảo toàn năng lượng, em nắm tay cậu ấy sẽ chỉ lấy đi sự can đảm mà anh vừa truyền sang cho cậu ấy thôi.\”

Sunoo mới học tiểu học bấy giờ tin sái cổ nguyên do nghe có vẻ thâm thúy này, nó thả tay Minseok ra, chẳng mấy chốc lại không nhịn được chạy lon ton đi mất.

Để đề phòng Minseok sinh nghi, Minhyung giải thích về hành vi của mình: \”Trên đường tới đây nó nói với tôi, sau này muốn kết hôn với cậu. Phải gạt đi ảo tưởng không thực tế càng sớm càng tốt.\”

Minseok dở khóc dở cười, Sunoo hình như chỉ mới tiểu học, còn chưa được mười tuổi nữa, Minhyung chấp hành việc chắn Alpha giúp cậu cũng triệt để ghê.

Hai người tiếp tục mò mẫm trong nhà ma, dựa theo tuyến đường mà bên tổ chức cung cấp, họ đi tới trước một căn phòng phẫu thuật.

Cửa đóng chặt, Minhyung bảo vệ Minseok phía sau, chậm rãi vặn tay nắm cửa.

Bên trong không một bóng người, chỉ có dụng cụ phẫu thuật cũ kỹ, và chiếc giường với vệt máu đỏ sẫm.

Không biết thiết bị phát thanh được lắp ở đâu chợt vang lên giai điệu rùng rợn như tiếng cưa gỗ, giọng âm u của cô gái xen lẫn bên trong.

\”Tại sao… tại sao tôi lại mắc phải căn bệnh này? Tôi đau quá, tại sao những người khác đều khỏe mạnh? Tới đây… xuống địa ngục với tôi nhé…\”

Drap giường màu máu đỏ sậm chợt động đậy, một cánh tay trắng bệch thò ra khỏi gầm giường, ngay sau đó, một chị gái dáng người nhỏ nhắn với mái tóc thẳng đen dài, mặc chiếc váy trắng nhuốm máu.
Cô ngẩng đầu, khuôn mặt vô cảm cười toét miệng.

\”Tới đây… xuống địa ngục với tôi nhé…\”
Minseok rất nể mặt xoay người chạy vài bước, nhưng bị Minhyung kéo lại.

\”Đừng chạy nhanh quá.\” Minhyung nhíu mày, đoạn quay đầu nói với ma nữ nọ, \”Cô chạy chậm chút, tim cậu ấy không được tốt, chạy chậm cho an toàn.\”

Thật ra Minseok chạy cũng chẳng sao, nhưng cậu không muốn phụ lòng tốt của Minhyung, thế là cũng quay đầu, cười xin lỗi bạn ma nữ.

Ma nữ đuổi theo họ sửng sốt, vành tai bị lớp phấn trắng che phủ cũng ửng màu đỏ nhạt, tốc độ chạy chậm hẳn.

Và thế là họ bắt đầu cuộc rượt đuổi bằng tốc độ đi dạo, tới ngã ba.

Chị gái đang đuổi theo họ dừng lại, giữ một khoảng cách. Minseok nhìn vào một con đường, bấy giờ Sunoo đang bị một người quấn đầy băng vải đuổi theo, phía còn lại cũng có người chơi khác đang chạy trốn bàn tay của quái thú.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.