Hôm sau là Chủ nhật, phải tham dự tiệc sinh nhật người bạn nối khổ của Minhyung và Hyeonjun.
Hyeonjun trải vài cái áo lên bàn, phân vân mãi không biết chọn cái nào để mặc.
\”Minseok, cậu xem giúp tôi với, tôi mặc cái nào đẹp nhất?\” Hyeonjun gọi Minseok, \”Hôm nay ông phải làm người đẹp nhất trong số họ!\”
Minseok ló đầu ra khỏi giường, nghiêm túc đánh giá mấy chiếc áo trên bàn Hyeonjun, cho ý kiến: \”Đều đẹp, nhưng cái giữa thích hợp mấy dịp họp mặt, cậu mặc vào cũng đẹp.\”
\”Hế hế, vậy à.\” Hyeonjun khoái chí lấy chiếc áo khoác trench coat ở chính giữa, đứng trước gương ướm thử lên người, ăn mặc chải chuốt kiểu tóc mình trông thật đỏm dáng, cảm thấy mình là người đẹp nhất trần đời.
Người đẹp nhất trần đời nháy mắt phóng điện với Minseok, còn điệu đà vén tóc, Minseok bị ghẹo cho bật cười.
\”Cậu là người đẹp nhất trần đời?\” Minhyung hỏi.
Hyeonjun phản ứng ngay, cậu ta nhanh chóng tìm cớ, hùng hồn rằng: \”Đúng đó, Minhyung là người đẹp trai nhất, đừng tham gia vào bảng xếp hạng người đẹp nhất của bọn này chứ.\”
Minhyung: \”…\”
Minhyung thật sự không muốn nhìn Hyeonjun đứng đó lắc lư õng ẹo nữa, hắn rướn qua khoảng trống giữa hai chiếc giường, kéo áo Minseok, dời sự chú ý của Minseok từ Hyeonjun sang mình.
\”Sắp tới giờ rồi, chúng ta cũng xuống chuẩn bị đi.\” Minhyung nói.
Minseok gật đầu, xuống giường.
\”Đúng rồi, các cậu mặc gì vậy?\” Hyeonjun rời mắt khỏi bản thân trong gương, nhìn hai người vừa rời giường. Thật ra với hiểu biết của cậu ta về Minseok và Minhyung, hai người họ ỷ có khuôn mặt đẹp nên thường ngày ăn mặc rất tùy ý.
Nên lần này chắc cũng mặc bừa một bộ nhỉ? Thời trang dựa cả vào nhan sắc, hai người này mặc gì cũng như đồ hàng hiệu siêu mốt cả.
Sau đó, Hyeonjun thấy Minseok xuống giường, lấy một chiếc áo khoác màu đỏ sẫm ra.
Hyeonjun khen lấy khen để: \”Đẹp phết! Màu này hợp với Minseok lắm, tôi xin tuyên bố cậu chính là người mặc chiếc áo này đẹp nhất!\”
Minseok: \”…\”
Vẻ mặt Minseok rất lạ, cậu quay lưng về phía Minhyung, dốc sức nháy mắt ra hiệu với Hyeonjun.
Nhưng sao Hyeonjun biết hành vi cần trình độ cao này chứ, cậu ta chẳng hiểu mô tê gì, còn tưởng Minseok cũng nháy mắt phóng điện với mình như ban nãy mình đã làm.
Thế là Hyeonjun cũng đá lông nheo lại, còn đùa rằng: \”Minseok và tôi đều có ý với nhau, chi bằng mặc áo cùng màu đến tham gia nhé.\”
Minseok bất đắc dĩ, biết không thể ép buộc Hyeonjun hiểu ý mình được, đành dời sang chủ đề khác, để Hyeonjun không nói mấy câu như ai mặc đồ nào đẹp nhất nữa: \”Cậu cũng mặc áo đỏ thì ba chúng ta mặc trùng màu luôn đó, may mắn.\”
\”Ba chúng ta?\” Hyeonjun ngạc nhiên, cậu ta vô thức nhìn Minhyung, \”Minhyung cũng mặc màu đỏ…\”
Giọng của Hyeonjun nhỏ dần khi nhìn thấy Minhyung lấy một chiếc áo gần như giống hệt áo Minseok đang mặc, cậu ta nhìn Minhyung rồi lại nhìn Minseok, cuối cùng đã chắc chắn.