Minhyung rất hài lòng về việc sắp xếp chỗ ngủ này, hắn ngủ cũng rất yên ổn, cả lúc đi học cũng thấy tinh thần sảng khoái hơn.
Không phải môn nào cũng là môn chính, những tiết như Âm nhạc, Mỹ thuật không bị xóa bỏ, nên thi thoảng họ cũng sẽ được thả lỏng.
Thầy Mỹ thuật đứng trên bục giảng mở máy chiếu, cho mọi người xem một bức tranh. Đó là bức tranh sơn dầu của họa sĩ nổi tiếng, tên \’Omega Trong Mộng\’.
Trong tranh là cậu thiếu niên trong sáng mặc áo trắng, tay cầm quả táo xanh, nở nụ cười còn ngây ngô non nớt hơn cả quả táo xanh trong tay mình.
Thầy Mỹ thuật đứng trên bục, giảng giải: \”Bức tranh này ra đời vào hai trăm năm trước, lúc ấy khiến cả thế giới rúng động, nhiều Alpha đều thích nó… thầy thấy có nhiều bạn Alpha trong lớp nhìn không chớp mắt kia kìa.\”
Lớp học vang lên những tiếng cười trêu thiện ý, Minhyung xoay bút trong tay với vẻ biếng nhác, rời mắt từ bức tranh sang Minseok đang ngồi trước mình. Minseok cầm bút, không biết đang viết gì trên giấy, thi thoảng thì ngẩng đầu nhìn bức tranh, rồi lại cúi đầu.
Vết thương sau gáy cậu đã bị áo che mất, nhìn từ bên ngoài, Minseok không khác gì mọi người cả. Chỉ mỗi hắn biết, trên gáy Minseok còn vết cắn của hắn.
Mắt Minhyung tối lại, liếm lên cái răng đã để lại dấu vết trên da Minseok, cố ép mình phải rời mắt, nhìn lại bức tranh mà thầy đang giới thiệu.
Xét về mặt khách quan, bức tranh này được vẽ khá đẹp, mặt mũi nhân vật tinh xảo đáng yêu, không thì đã chẳng nổi tiếng đến thế. Thầy Mỹ thuật cười rằng: \”Tất nhiên không chỉ Alpha, có nhiều Beta cũng xem nhân vật này là người tình trong mộng, bức tranh có phạm vi yêu thích khá rộng.\”
Nghe thế, tim Minhyung nảy mạnh, tự dưng cảm thấy nhân vật trong tranh xấu đi nhiều.
Hắn không nhìn bức tranh khó coi này nữa, quay qua đá ghế Minseok.
Minseok quay đầu: \”?\”
Khi Minseok xoay người, Minhyung nhìn thấy mặt bàn Minseok, là tờ giấy mà cậu đang cặm cụi vẽ.
Đó là một tờ giấy trắng, Minseok dùng bút chì phác họa hình dáng con người đơn giản, Minhyung nhìn kỹ lại, nhận ra đây chính là bức tranh trên kia.
Minseok cũng biết vẽ sao?
Nói thật thì Minseok vẽ cũng đẹp phết, nhưng tại sao Minseok lại vẽ nhân vật đó, vì đây là người tình trong mộng của cậu ấy? Minhyung lại tức giận đá lên ghế Minseok, tuy không mạnh, nhưng đã bày tỏ trọn vẹn sự bất mãn của mình.
Mặc dù Minseok nhạy với cảm xúc của người khác, nhưng sao cậu hiểu nổi thứ cảm xúc đột ngột lại khó hiểu này chứ, thế nên bấy giờ cậu nhìn Minhyung với cái đầu đầy dấu chấm hỏi.
\”Sao vậy?\” Minseok hạ giọng.
\”Cậu…\” Lời thốt ra lại thay đổi trăm tám mươi độ, Minhyung chỉ vào tờ giấy Minseok vẽ, lạnh lùng rằng: \”Vẽ đẹp đấy.\”
\”Cảm ơn.\” Minseok mỉm cười, cậu nhìn ánh mắt khác với ngày thường của Minhyung, ướm hỏi: \”Cũng vẽ cho cậu nhé?\”
Trước đây mỗi lần vẽ vời cho đỡ chán, cũng sẽ có bạn bè nhờ cậu vẽ hình chibi của họ để dùng làm ảnh đại diện, không biết Minhyung có thích như vậy không.