| Guria | Vì Đó Là Em – Chương 11 : Sự tò mò không nên có – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 38 lượt xem
  • 8 tháng trước

| Guria | Vì Đó Là Em - Chương 11 : Sự tò mò không nên có

Minseok nhếch môi, nhấp đồng ý, thêm Minhyung làm bạn bè.

Trông chờ Minhyung chủ động chào hỏi mình thì hình như không thực tế lắm, Minseok ngẫm nghĩ, bèn gửi tin nhắn sang.

[keriseok]: Cậu là ai, có việc gì à.

[lmh]: ?

Sau một dấu chấm hỏi, bên Minhyung im lặng một lúc rồi bùng nổ.

[lmh]: Cậu không biết tôi là ai mà dám add tôi?

[lmh]: Ai add cậu cũng đồng ý?

[lmh]: Cậu không có ý thức đề phòng gì à?

Có thể thấy Minhyung đã bị chọc điên, nhìn hàng chữ \’Đang nhập\’ ở góc bên trên cứ xuất hiện mãi, Minseok vội dỗ dành.

[keriseok]: Ảnh đại diện và phong cách đặt tên của cậu khiến tôi nhớ tới một người bạn, nên mới add.

[keriseok]: Cậu là Lee Minhyung sao?

Minseok tưởng Minhyung sẽ trả lời mình một cách vô tình như \’Ai là bạn cậu\’, nhưng chữ \’Đang nhập\’ của Minhyung vẫn còn kéo dài, vậy mà rốt cuộc chỉ gửi một chữ.

[lmh]: Ừ.

Minhyung im lặng một lúc, thêm \’Ngày mai tôi đến bệnh viện kiểm tra, có kết quả sẽ chụp lại cho cậu xem.\’

Minseok đáp \’Được\’, yên tâm chờ đợi ngày hôm sau.

Cậu tưởng làm một chuỗi kiểm tra xét nghiệm, chắc cũng phải tới trưa Minhyung mới gửi tin nhắn cho cậu, nào ngờ mới chín giờ sáng, cậu đã nhận được tin nhắn của Minhyung.

[lmh]: Bác sĩ nói phải dựa theo thể chất của cậu để quyết định, cậu có thể đến đây một chuyến không?

Tất nhiên Minseok không thành vấn đề, cậu thay quần áo, lặng lẽ mở cửa phòng, may mắn nhận ra những người khác trong nhà đều không có mặt, chắc ra ngoài chơi rồi.

Minseok tới bệnh viện Minhyung khám, lần trước cậu cũng khám tim và tình hình phát triển của tuyến thể ở đây, nên cũng khá quen đường.

Minhyung đứng ngoài cửa chờ cậu, gặp rồi cũng chẳng thừa lời, trực tiếp dẫn cậu vào trong. Bác sĩ mặc áo blouse trắng đang ngồi, nghe tiếng thì ngấng đầu, thấy là Minseok, ông lộ vẻ kinh ngạc: \”Thì ra là cháu! Chú đã bảo mà, sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều người thuần Beta đến thế.\”

Minseok cũng nhận ra, đây chính là vị bác sĩ đã kiểm tra cho cậu lần trước. Cậu cười với bác sĩ, ngồi vào ghế cho bác sĩ kiểm tra.

Bác sĩ lấy máu, pheromone v.v… rồi bận rộn với công việc, Minseok và Minhyung ngồi ghế bên ngoài chờ.

Có một bà mẹ ôm bé trai đang gào khóc đi ngang qua, bé trai khóc đến lấm lem mặt mũi, miệng còn mếu máo: \”Con không tiêm đâu, con không tiêm đâu!\”

Tiếng gào khóc của bé trai bỗng nhỏ đi một cách lạ thường khi nhìn thấy cậu, mẹ nhóc cũng nhìn sang, lia mắt qua lại giữa Minseok và Minhyung, đoạn dỗ con mình: \”Con không ngoan ngoãn tiêm thuốc uống thuốc, sau này không giỏi là không tìm được bạn trai đẹp như anh trai kia đâu!\”

\”Thật không.\” Bé trai không còn nấc nữa, nhóc ta lau nước mắt ôm cố mẹ: \”Mẹ ơi vậy chúng ta đi mau đi!\”

Minseok: \”…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.