BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Novembernightsea
Truyện dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, mọi người có thể ủng hộ tác giả ở link gốc:
Lofter: https://novembernightsea.lofter.com/
#faker
#gumayusi
#guria
#keria
#oner
#t1
#zeus
01
Ọc —
Nó nôn ra một bãi nước đã bị cơ thể ủ nóng, Ryu Minseok cố mở mắt, phổi rát bỏng, mỗi một lần hít thở đều như nuốt phải kim, nước mắt nó bỗng chốc trào ra.
\”… Tỉnh rồi, tỉnh rồi!\”
\”May quá!\”
\”Minseok! Ryu Minseok!! Nghe thấy tao nói gì không?!\”
Không chỉ nghe thấy, Ryu Minseok còn sắp bị ồn chết, nó run rẩy vung tay vả cái miệng gần nhất, tựa như cụ già sắp chết cố thều thào những lời cuối cùng —
\”Đừng rống…\”
Nửa người nó được nâng lên, nó ngồi dậy, hơi thở dần dần tìm được tiết tấu. Người trước mắt — Choi Wooje khóe miệng rủ xuống như sắp khóc, Moon Hyeonjoon nước mắt đã rưng rưng, Lee Sanghyeok nghiêm nghị chăm chú nhìn nó. Thông minh như nó vừa nhìn đã đoán ra được cách phân bổ, vậy người lúc này không thấy mặt đang đỡ nó là Lee Minhyeong.
Nó ngoảnh đầu lại tìm kiếm khuôn mặt kia: \”Nãy cậu nói gì mà mai gặp lại?\”
\”… Gì cơ?\”
\”Mới rồi ở trong nước cậu nói ngày mai gặp lại, còn một câu trước nữa mà tớ không nghe rõ… Từ đã, gì mà trong nước, không phải tớ đang mơ à, đây là mơ ư?\”
Tốc độ nhả chữ trở lại, có vẻ là không việc gì, Choi Wooje ịn mông ngồi xuống bãi cát, Moon Hyeonjoon cũng ngồi thụp xuống theo. Lee Sanghyeok vẫn đứng, đội trưởng huyền thoại của bọn họ dù cho toàn thân ướt sũng cũng bình tĩnh như thể lập tức đọc một bản tin, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống chúng sinh. Nhưng lần này, Lee Sanghyeok khựng lại vài giây cũng hạ thấp người — Bình tĩnh không hoàn toàn là bình tĩnh, Lee Sanghyeok vừa thoáng thất thần. Khả năng quan sát của Ryu Minseok vào giờ phút này truyền lại tín hiệu: Tình thế bất ổn.
\”Tụi mình cũng hy vọng… đây là một giấc mơ.\”
Lee Minhyeong trả lời một trong nhiều câu hỏi của nó.
Gió biển rít gào khiến người co quắp. Ryu Minseok nhìn quanh, năm người tụi nó ở cạnh bờ biển, trước mặt là sóng nước âm trầm, đằng sau là rừng cây tĩnh mịch, nếu dùng để mở đầu show thực tế thì sẽ là bối cảnh mang lại đầy đủ không khí. Nó nheo mắt nhìn kĩ cây cối bên ngoài cánh rừng, định tìm vài người nâng camera đứng dưới bóng cây, thế nhưng không có.
Lee Minhyeong lại cất lời: \”Chúng ta bị nhốt trên hòn đảo này.\”
Việc hồi tưởng cứ thế được giao lại cho Lee Minhyeong. Sau khi định thần bọn họ di chuyển về hướng cách xa biển, Ryu Minseok vừa vắt quần áo vừa nghe cậu ta kể lể, rõ ràng chỉ chợp mắt ngủ trưa một lát trong phòng nghỉ, tỉnh dậy đã thấy mình đang ngồi trên đá ngầm, nếu không phải nhanh tay nhanh chân ổn định trọng tâm, người bị vớt ra khỏi biển đã là cậu ta —
Ờ, nên người bị vớt ra khỏi biển là tôi đây này.
Tình cảnh của ba người kia cũng không khác cho lắm, Choi Wooje và Moon Hyeonjoon nằm ở vùng nước cạn, Lee Sanghyeok lần mò đi ra từ trong rừng cây, mọi người tụ họp, trong lúc mịt mờ hoảng sợ cảm thấy thiếu mất một người. Cũng đúng thôi, game năm người, kể cả chương trình thực tế gặp nạn cũng không thể thiếu hỗ trợ. Hòn đảo trước mắt càng nhìn càng thấy bất an, hành động thiếu suy nghĩ sẽ không mang lại kết quả gì tốt đẹp. Bốn người di chuyển trong phạm vi nhỏ, quyết định chia thành hai người một nhóm, đi xa hơn một chút, tìm người quay phim đang ẩn nấp nếu có, đồng thời tìm cả hỗ trợ mất tích nếu có.