ngày thứ hai hòn đảo tư nhân đón chào mọi người bằng vài tia nắng hiếm hoi chiếu rọi trên bờ cát trắng. hôm nay là ngày diễn ra cuộc thi đấu giữa các bộ phận với nhau trong nhiều hình thức, chẳng hạn như các trò chơi đòi hỏi tinh thần đồng đội hoặc trình diễn năng khiếu nghệ thuật của mình. giám đốc kim và trợ lý lee đành phải làm trọng tài và người dẫn chương trình, mingyu ngậm ngùi tiếc nuối khi mình không thể cùng một đội với wonwoo.
\”soeun này.\”
cô nàng đang bôi kem chống nắng để chuẩn bị cho vòng thi đầu tiên, cả đêm háo hức không ngủ được vì nghĩ đến mấy con số không dài ngoằng dành cho giải nhất.
\”có chuyện gì sao giám đốc kim ?\”
soeun bỏ lọ kem lên ghế, bày ra dáng vẻ chuyên nghiệp trước mặt cấp trên.
\”cô có muốn làm trọng tài một lần không ?\”
cũng may cô nàng đã sớm cất lọ kem sang một bên, chứ nếu không vì câu nói này của giám đốc kim chắc cả hộp đã sớm rớt đầy trên cát.
\”chị soeun đâu rồi nhỉ, sắp tới giờ thi mất rồi.\”
cô gái beta nọ ngó trước ngó sau mà chẳng thấy soeun, người này vốn dĩ vẫn luôn hăng say từ tối hôm qua chả lẽ lại quên mất cuộc thi này. dahee khều khều đồng nghiệp bên cạnh, chẳng ai biết soeun đang ở chốn nào.
wonwoo cũng lo lắng đảo mắt kiếm tìm, bởi vì trò chơi đầu tiên này nếu không đủ người thì không thể tham gia, đồng nghĩa với việc điểm tổng của bộ phận thiết kế sẽ bị hụt đi rất nhiều, sẽ khó mà tranh giành giải với những đội khác.
đột nhiên anh lại nhìn thấy mingyu ung dung tiến lại phía mình, nụ cười toe toét trên mặt không thể nào che giấu. hai tay cậu đút vào túi quần, không chút ngần ngại công bố thân phận mới của mình với bộ phận thiết kế.
\”soeun đột nhiên bị đau chân nên tôi để cô ấy làm trọng tài với trợ lý lee rồi, để tôi thay vị trí của cô ấy.\”
cả nhóm bất ngờ trước sự xuất hiện không báo trước này của giám đốc kim, có người tiếc nuối thay cho đồng nghiệp của mình vì không thể tham gia, nhưng rồi đã sớm trở nên hào hứng khi có một đồng đội mới kiệt xuất. thử nghĩ mà xem, có giám đốc kim ở đây thì mấy trò đòi hỏi sức mạnh dễ như trở bàn tay, có khi đội khác còn ngại giám đốc mà không dám ra tay mạnh nữa.
nghĩ đến một chiến thắng chờ cả đội trong tương lai, mọi người trong tổ thiết kế dần trở nên sôi nổi trở lại và bắt đầu bàn chiến thuật cho mình, bỏ quên hoàn toàn soeun mếu máo ngồi ở chỗ dành cho giám khảo.
\”có cố gắng cũng không thể làm cậu ta đổi ý đâu, thay vào đó hãy tận hưởng những uy quyền mà chỉ có trọng tài mới được hưởng thôi nhé.\”
seokmin đẩy ly nước chanh mát lạnh về phía soeun, giống như thấu hiểu được cảnh ngộ của cô cũng như mình mấy khi bị mingyu đàn áp.
tiếng còi vang lên báo hiệu cho cuộc thi đầu tiên đã bắt đầu, thật ra trò chơi này không quá phức tạp, điều kiện tiên quyết chính là sự nhịp nhàng của các thành viên trong đội với nhau. mỗi đội gồm tám người xếp thành một hàng ngang, trên miệng mỗi người ngậm một chiếc đũa nhỏ, dùng chính chiếc đũa này để chuyền những sợi dây thun về phía cuối hàng. đội nào đủ mười sợi dây thun đầu tiên sẽ chiến thắng, trừ người đầu tiên dùng tay móc dây thun vào đũa thì tất cả không được động vào sợi dây thun, chiếc đũa là dụng cụ hỗ trợ duy nhất trong trò chơi này.