Gloomy – Meanie – 13. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 6 tháng trước

Gloomy – Meanie - 13.

mingyu ngồi trong phòng của bác sĩ, hai chân bắt chéo nhau, bàn tay không yên mà cứ co rồi duỗi. người ngồi đối diện dáng vẻ anh tuấn, đã ngoài ba mươi mà trông vẫn rất tươi trẻ, có điều chẳng biết có phải vì tính chất công việc của mình mà đôi mắt lúc nào cũng mệt mỏi nheo lại.

\”tình trạng của em ấy là do di chứng của tổn thương tâm lý mà thành, trước đây em ấy có đi tham vấn tâm lý hay khám tâm thần không ?\”

mingyu lắc đầu, cái lắc đầu này không phải là không có mà là cậu không biết.

\”tâm bệnh không giống như cảm cúm, nhìn thấy người khác ho hay sốt thì biết là có bệnh, uống thuốc rồi sẽ hết. nhưng cái này không đơn giản như thế, một người trông bình thường vui vẻ nhưng trong lòng lại chẳng thấy an yên, mà cũng không có thuốc nào triệt để hiệu quả.\”

\”nếu em thật sự để tâm và lo lắng, anh hi vọng em sẽ dành thời gian của mình mà đồng hành cùng em ấy để giải quyết những chướng ngại này.\”

namtaek là chồng của miyeon, hiện đang làm bác sĩ khoa tâm thần ở bệnh viện trung ương. tình trạng của wonwoo không phải namtaek không nắm rõ, trước kia lúc mingyu muốn nhờ vả mình thăm dò bệnh án của wonwoo thì cũng được miyeon kể cho nghe. bác sĩ byeong nào không muốn giúp đỡ, chả là quá bất đắc dĩ không có cách nào ra tay giải quyết mà thôi.

người tên wonwoo kia chắc chắn có vị trí rất quan trọng trong lòng mingyu, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được.

\”wonwoo được tiêm thuốc an thần rồi, theo dõi thêm vài ngày nữa xem thế nào thì xuất viện thôi, nằm nhiều ở đây cũng không vui vẻ gì.\”

\”còn chuyện sau đó như thế nào, nếu có thể thì khuyên em ấy giúp anh đi trị liệu tâm lý, được thì ghé chỗ anh, ngại thì anh đưa số liên hệ của vài người bạn cũng có phòng khám tại nhà.\”

\”cái quan trọng nhất ở đây là dành thời gian cho em ấy, theo dõi những biểu hiện của em ấy, lắng nghe nỗi lòng của em ấy. anh nghĩ so với những người xa lạ ngoài kia, tâm sự với một người quen như em sẽ an lòng hơn phần nào.\”

mingyu đóng cửa phòng, trước khi đi còn không quên nói cảm ơn, nhìn có vẻ tỉnh táo nhưng ánh mặt lại vô định. cậu quen đường quen nẻo mà đi đến phòng bệnh của wonwoo, nhẹ nhàng mở cửa tránh cho người bên trong tỉnh giấc.

thuốc an thần phát huy tác dụng rất tốt, lúc vừa vào cấp cứu wonwoo cả người phát run không ngừng ứa mồ hôi lạnh, miệng thì mấp máy nói không ra hơi. gương mặt trắng bệch, hàng chân mày như muốn xoắn vào nhau, trông vô cùng đau đớn.

cậu ngồi xuống cạnh anh, nắm lấy bàn tay chưa kịp ấm trở lại, dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay trắng ngần.

\”anh có chịu nói cho em nghe không ? em lúc nào cũng sẵn lòng, chỉ sợ anh không nói ra.\”

những lời namtaek nói cứ vang vọng mãi trong đầu, không nhịn được mà hỏi một câu, đương nhiên wonwoo còn đang say giấc sẽ chẳng nghe thấy mà trả lời. cũng phải thôi, nếu anh không ngủ thì mingyu cũng chẳng dám mở miệng mà nói ra mấy lời này đâu.

ngón tay cái cứ vuốt qua rồi vuốt lại, thi thoảng có tiếng thở dài vang lên, rồi cậu gục mặt xuống tấm đệm giường mà nhìn về vị trí vết sẹo vô tình thấy trước đó. tấm ảnh siêu âm cùng cái tên của hai người không hẹn mà hiện rõ mồn một ở trong đầu, bức bối đến mức tầm nhìn như bị người khác rọi đèn pha thẳng vào mắt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.