[Gl – Tự Viết – Thuần Việt ] Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi!!! – Kết thúc chính văn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Gl – Tự Viết – Thuần Việt ] Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi!!! - Kết thúc chính văn

Trần Mỹ Anh chưa muốn vạch trần bà hai vội, cô hiện giờ thấy cả nhà đang vui nên cô không muốn quấy rối cuộc vui này. Trần Mỹ Anh đem Gia Hân đặt lên đùi mình ra sức hôn lên cái má phúng phính của đứa nhỏ, xa nhau cả tháng giờ nhìn lại thấy Gia Hân lớn hẳn ra, tới tóc cũng mọc nhiều hơn trước. Đứa nhỏ một thời gian xa Trần Mỹ Anh nhưng nó lại không hề quên cô, vừa thấy cô là nó đã khóc lóc đòi ẵm làm cho Trần Mỹ Anh càng thêm yêu thương đứa con nhỏ bé này hơn.

\”Đừng, đau mà.\” Trần Mỹ Anh cố tránh né Kiều Trang đang giúp mình tháo băng vết thương, tuy nói không sâu nhưng tới bây giờ vẫn chưa lành hẳn do đó nàng phải giúp cô vệ sinh và thay băng kỹ càng hơn để tránh nhiễm trùng.

Kiều Trang nhẹ nhàng lấy thuốc thoa lên nơi vết thương đang kết vảy, \”Anh ráng chút, em băng lại là xong rồi.\” nàng vẫn nhẹ nhàng ôn nhu như vậy đối với cô vì thế càng khiến cô thêm yêu thương nàng hơn.

Trần Mỹ Anh sau khi được thoa thuốc xong, cô đem Kiều Trang nằm xuống giường ôm chặt lấy cơ thể nàng, xa nhau một thời gian thực khiến cô nhớ hương thơm trên mái tóc này.

\”Anh nè, em có làm một chuyện tày trời, anh có ghét bỏ em không?\” Kiều Trang giọng như trẻ con nũng nịu cầm lấy cổ áo của cô mà vân vê. Nàng sợ nàng nói ra chuyện này thì cô sẽ sợ mà xa lánh nàng mất, vì Trần Mỹ Anh cái miệng thì chửi như hát nhưng mà cô chưa từng làm hại tới ai vì bản tính của cô vô cùng lương thiện.

Trần Mỹ Anh đang trong cơn buồn ngủ nghe nàng nói như vậy cũng ừ hử muốn nghe thử xem là nàng đang muốn nói chuyện gì, \”Chuyện gì mà tày trời dữ vậy.\”

Kiều Trang chầm chậm kể ra đầu đuôi sự việc, không như nàng dự đoán là Trần Mỹ Anh sẽ sợ hãi. Cô chỉ hơi mở to mắt ra nhìn nàng, chốc sau ánh mắt cô cũng thu hồi lại và trở lại bình thường. Cô hôn lên trán nàng trấn an, \”Từ đây về sau, việc trả thù này hãy để anh. Em đừng bận tâm nữa.\”

Trần Mỹ Anh nghe nàng đã vì cô mà lập kế hoạch báo thù, cô bất ngờ cũng có sợ thì có một chút nhưng cô yêu nàng còn hơn như vậy nên nỗi sợ đã sớm bị lấn át không còn một chút nào dư âm. Nàng là cô gái đáng yêu thuần khiết, cô không muốn đôi tay của nàng nhuốm phải máu tanh của những kẻ ác độc kia, hãy để cô thay nàng làm việc đó. Có lẽ vì cô đã quá yêu nàng mà ra đi.

Sáng hôm sau nhà ông Hưng lại dấy lên một trận ồn ào, bà hai đã treo cổ tự vẫn ở tròn phòng mình khiến cho cả nhà đều phải tập trung nhìn xem. Hai Quân vì bà hai mất không có nơi nương tựa cùng với việc sốc tâm lý mà trở chứng điên dại, hết đập phá đồ rồi tự làm tổn thương mình.

Trần Mỹ Anh thầm thở dài, có lẽ kết cục hai mẹ con bà ta nhận lấy cũng đã đủ rồi, cô không cần làm gì thêm nữa. Bây giờ cô chỉ muốn cùng nàng an ổn sống rồi báo hiếu cho bà nội cùng cha, má mà thôi.

——

Mấy năm gần đây lúa mùa của tá điền càng ngày càng bội thu thế là kho thóc nhà cô mỗi lúc càng đầy ắp phải xây thêm kho chứa, đất đai cũng càng tăng thêm chứ chẳng có dấu hiệu vơi bớt. Trần Mỹ Anh với cơ thể của cậu ba Huy hiện giờ đã hai mươi tuổi, cô càng lúc càng chững chạc ra dáng ông chủ hơn, còn Kiều Trang nhan sắc mỗi lúc lại mặn mà khiến bao người say đắm. Nhưng khi biết tới đó là vợ của cậu ba Huy bọn họ chỉ biết ngậm miệng mà thầm ước ao trong bụng vì đồ của cậu ba Huy mà đụng vào thì chỉ có đường chết. Mấy tháng trước vì có người trêu ghẹo nắm tay nắm chân mợ ba lúc đi chợ đã bị cậu ba thẳng thừng chặt một bàn tay phải coi như cảnh cáo, tiếng đồn mỗi lúc càng xa nên không ai dám đắc tội với cậu ba Huy thêm một lần nào nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.