Trần Mỹ Anh ngồi học bên lương đình cùng thầy của mình, ông giảng bài nhưng tâm trạng cô cứ đặt ở đâu đâu. Thầy giáo nói với cô viết tiếng Pháp thì trong tập lại toàn hiện lên hai chữ Kiều Trang.
Thầy giáo cầm lấy quyển tập của cô lên xem, \”Cậu sao mà ghi tên Kiều Trang kín hết giấy vậy, tương tư người ta rồi phải không?\” thầy giáo gương mặt tràn ngập ý cười nhìn học trò của mình. Ba Huy sau đợt té sông cứ thấy tánh tình có vẻ thay đổi, càng ngày càng thích nói đùa chứ không cứng nhắc như xưa nên trong nhà ai ai cũng quý kể cả thầy giáo khó tính hiện giờ cũng chịu ngồi xuống nói đùa với cô.
Trần Mỹ Anh như bị người lớn bắt gặp mình làm chuyện hư hỏng nên liền giật lại cuốn tập giấu vào lồng ngực, \”Thầy cứ chọc con thôi!\”
\”Tình trong như đã, mặt ngoài còn e!\” thầy giáo ngâm lên câu thơ huyền thoại hướng ánh mắt đến trêu chọc cô. Trần Mỹ Anh làm sao mà không biết câu thơ này có hàm ý gì chứ, cô bị người khác vạch trần bỗng nổi tính trẻ con ngồi dậy chạy đi chỗ khác. Thầy giáo càng ngày càng thấy thích cậu học trò này rồi đó đa.
Thầy giáo sau khi dạy học cho cô xong, ông không còn nhiệm vụ gì khác nên ra về. Trước khi về ông còn nán lại nói chuyện với bà ba một chút, \”Cậu ba học càng ngày càng tiến bộ, sống cũng vui vẻ lạc quan hơn trước. Đây có thể nói là kỳ tích đó đa.\”
\”Vợ chồng tôi cũng mệt mỏi với nó lung lắm, ai ngờ sau đợt té sông cái nó đổi tánh đổi nết. Mấy cái bệnh vặt cũng bay đâu mất hết, chắc ơn trên phù hộ!\” bà ba càng nghĩ đến con mình thì càng thầm may mắn, con bà từ khi sanh ra cứ bệnh triền miên nên cả người ốm tong teo. Còn gương mặt lúc nào cũng trắng bệch vô hồn vậy mà bây giờ có da có thịt, gương mặt trở nên hồng hào có sức sống, đã vậy nó còn yêu đời thỉnh thoảng hát ngêu ngao nữa chứ.
\”Thôi xin phép bà tôi phải về.\” thầy giáo sau khi nói chuyện với bà ba xong thì ra đầu đường gọi xe kéo đi về. Bà ba đứng ở đây cứ trằn trọc về chuyện con bà cứ tỏ vẻ như đang thích người nào đó khiến cho bà cực kỳ lo lắng.
Bà ba đang trong lúc miên man lại thấy cô dắt xe đạo ra định đi đâu đó nữa, \”Trưa trời trưa trật mà đi đâu vậy con, nắng muốn chết.\” bà ba cầm chiếc quật phe phẩy trên người cô mong cho con mình bớt đi cái nóng, Trần Mỹ Anh ngứa ngáy phần ngực của mình khẽ nhăn mặt.
\”Con mua ít phèn chua với đặt thợ đóng đôi giày mới, trời nóng nực người ngợm con ngứa quá!\” Trần Mỹ Anh có một công thức đơn giản giảm bớt mồ hôi cùng với ngứa ngáy trên cơ thể vào lúc nắng nóng thế này bằng phèn chua, ở thế giới của cô có những sản phẩm khử mùi và triệt mồ hôi khác tiện hơn nên không cần dùng đến cách dân gian này. Nhưng bây giờ phấn rôm còn chưa có nên cô đành phải sử dụng cách này thôi.
\”Vậy con đi đi, cần má đưa tiền không?\”
\”Thôi con có tiền rồi, thưa má con đi!\” Trần Mỹ Anh đem theo túi tiền lớn. Vì tiền được đựng trong túi da nên không ai biết bên trong là thứ gì, nếu nhìn vào cũng chỉ tưởng là tập vở của một thầy giáo nào đó vì Trần Mỹ Anh trông khá thư sinh chứ không nghĩ số tiền lên tới hơn mấy chục ngàn đồng Đông Dương. Cách này của Trần Mỹ Anh gọi là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nên cô ngụy trang cho cái túi của mình bèo nhèo mắc ói nhất có thể.